🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT

[ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT


Chương 26: BÁ TỔNG MÙ MẶT

Lộ Văn Tinh nghe được mấy chữ 'giám đốc Văn' thì lập tức nhìn Văn Tranh.

Là giám đốc Văn mà cậu nghĩ đến kia? Anh của Văn Dụ?

Lộ Văn Tinh có chút thẫn thờ, anh của Văn Dụ là con lai?

Nhưng có chút kỳ lạ, Văn Dụ nhìn qua không giống con lai lắm.

Trong khi cậu đang thẫn thờ vài giây thì Văn Tranh đã bẻ tay Tưởng Chính Tần ra sau lưng, thô bạo ấn ông ta vào tưởng.

"A! Đau... A."

Văn Tranh không bởi vì Tưởng Chính Tần hô đau mà nhẹ tay, anh dùng sức ném người xuống mặt đất. Tưởng Chính Tần lập tức dùng tay ôm đầu.

"A, giám đốc Văn, là hiểu lầm."

Lộ Văn Tinh lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho lễ tân, còn chưa tìm được số thì Văn Tranh giống như đã đoán được suy nghĩ của cậu.

Anh quay đầu nói với cậu, "Trực tiếp gọi cảnh sát đi."

"Đừng, đừng báo cảnh sát. Tôi không có ý khác, tôi, tôi chỉ là tìm Lộ Văn Tinh có việc. Thật sự, tôi không có ý gì khác."

Văn Tranh lạnh mặt nhìn ông ta, "Chờ cảnh sát đến thì ông hãy giải thích với họ đi."

Tìm nhân viên lễ tân là vô dụng. Bọn họ sẽ chỉ tìm bảo vệ đến đây đuổi người đi nhưng nếu báo cảnh sát thì lại khác. Tưởng Chính Tần có hành vi làm tổn thương người khác, tự mình điều tra hành tung, theo đuôi người khác, ý đồ gây rối. Chỉ cần có đủ chứng cứ thì liền có thể tạm giam ông ta.

Văn Tranh không biết Lộ Văn Tinh và Tưởng Chính Tần có quan hệ gì nhưng trong mắt anh, Tưởng Chính Tần chính là một kẻ tiểu nhân. Mặc dù không quen biết người trước mặt nhưng Văn Tranh vẫn theo bản năng muốn che chở cho cậu.

Có lẽ Lộ Văn Tinh lớn lên quá mức 'sạch sẽ', không phải là loại người dây dưa với Tưởng Chính Tần hay bị ông ta nhúng chàm, cũng có thể bởi vì tên của Lộ Văn Tinh mang một chữ 'Tinh'.

Thấy Văn Tranh nhìn mình, Lộ Văn Tinh lễ phép nở nụ cười, "Cảm ơn ngài Văn."

"Không cần khách khí."

Văn Tranh cảm thấy có chút may mắn khi lúc nãy mình không ra khỏi thang máy, nếu không thì thanh niên này phải một mình đối mặt với Tưởng Chính Tần. Nghĩ như vậy, hai mày của Văn Tranh hơi nhăn lại, ánh mắt hơi lạnh đi.

Đúng lúc này, điện thoại của Văn Tranh vang lên.

"Ở tầng 4, cậu xuống dưới đây một chút."

Ngắn gọn một câu, Văn Tranh lập tức tắt điện thoại. Lộ Văn Tinh do dự vài giây, đi lên trước.

"Ngài Văn, nếu anh có việc bận thì cứ đi trước đi. Cảm ơn anh vừa rồi đã giúp tôi, phần còn lại để tôi tự xử lý là được."

Tưởng Chính Tần nghe được lời này cũng ước gì Văn Tranh nhanh chóng rời đi. Tạm thời ông ta không dám làm gì, tùy ý để Văn Tranh túm cổ áo ông ta, một là ngại gia thế của Văn Tranh, hai là thân hình của Văn Tranh cao lớn. Dù thật sự giằng co thì ông ta cũng chưa chắc thoát được.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...