Chương 25: ANH EM GẶP MẶT
Sắc mặt của Tưởng Chính Tần lập tức trắng bệch. Ánh mắt của ông ta chuyển sang cậu thanh niên không biết tốt xấu kia, liếc xéo cậu ta một cái.
"Giám đốc Văn, không phải là như những gì cậu ta nói đâu." Tưởng Chính Tần không ngờ có thể gặp Văn Tranh ở tiệc rượu nhà họ Hạ, càng không nghĩ tới tính cách không coi ai ra gì của Văn Tranh lại phản ứng với chuyện nhỏ này.
"Đúng, là tôi đã hẹn với cậu ta, vừa rồi cậu ta đã đồng ý với tôi, nếu không thì vì sao lại nhận danh thiếp của tôi. Hiện tại cậu ta chỉ ra vẻ thanh cao tỏ vẻ nạn nhân thôi." Tưởng Chính Tần sợ người khác không tin, lại tiếp tục cứu chữa.
"Cậu ta là một người không có thư mời thì làm sao lại có thể xuất hiện ở một bữa tiệc cao cấp như vậy được? Chắc chắn là nhân cơ hội mà lẻn vào, ai biết cậu ta muốn làm gì?"
"Không phải." Thanh niên đứng lên từ mặt đất, "Bạn của tôi là người phục vụ của bữa tiệc này. Hôm nay cơ thể của cậu ấy không khỏe nên để tôi đến làm hộ một lúc."
"Tôi nghe bạn tôi nói đêm nay sẽ có đạo diễn và nhà đầu tư bàn về dự án phim mới. Cậu ấy nói rằng có khi lại được chọn. Trách tôi nhất thời bị ma quỷ ám, tin vào lời của Tưởng Chính Tần, thật sự cho rằng ông ta sẽ cho tôi cơ hội thử vai."
Thấy hai người lại sắp bắt đầu cãi cọ, Hạ Tông Khải nhíu mày, "Cậu đến làm thay ai?"
"Tôi thay Trần Tiểu Ngô, tôi là Trì Hoa. Nếu các vị không tin thì có thể gọi điện hỏi, lời tôi nói đều là thật. Nếu có nửa câu nói dối thì cả đời này tôi sẽ chỉ làm nghệ sĩ tuyến mười tám."
"Hả, cậu vốn dĩ là tuyến mười tám mà. Cậu cho rằng mình có cơ hội bước lên màn ảnh lớn sao?"
Cậu thanh niên bị Tưởng Chính Tần làm cho cả mặt đỏ lên, cậu ta quay đầu nhìn về phía Văn Tranh vừa giúp mình. Cậu ta biết Văn Tranh không phải vì giúp cậu ta, đơn giản chỉ là Văn Tranh chán ghét người như Tưởng Chính Tần thôi.
Lúc này, bỗng nhiên có người nói chen vào.
"Lời cậu ta nói chắc là sự thật. Tưởng Chính Tần từng có tiền án, trong giới có rất nhiều nghệ sĩ tuyến mười tám bị ông ta quấy rầy. Khoảng thời gian trước tôi nghe nói có một nghệ sĩ bị Tưởng Chính Tần quấy rối, vì không từ chối được nên đã động thủ đánh Tưởng Chính Tần."
Không biết ai là người cười đầu tiên, tiếp theo có vài người bật cười theo.
"Tôi cũng nghe qua việc này, hóa ra đạo diễn bị đánh là Tưởng Chính Tần."
"Đúng vậy, nghe nói vết thương rất lớn, phải khâu tận mấy mũi."
Tầm mắt của mọi người dừng trên trán Tưởng Chính Tần, bây giờ vẫn còn một một vết sẹo mờ ở trên đó.
"Ha ha ha, bạn của tôi cũng từng nói cho tôi biết. Cậu ấy nói trong giới có người muốn quy tắc ngầm nghệ sĩ, kết quả đối phương không muốn, còn bị đập vỡ đầu."
"Bây giờ còn có người dùng chiêu 'cướp đoạt bằng quyền lực' như vậy sao? Mấy đám con ông cháu cha kia cũng không dám làm bừa như vậy, Tưởng Chính Tần nhìn như con người nhưng hóa ra tính cách lại như chó, lại còn chơi cái trò này."
Bạn thấy sao?