Chương 21: MÓN QUÀ NĂM MỚI
Văn phòng.
Văn Tranh dựa vào ghế, sắc mặt nghiêm nghị, anh ta đang nhìn báo cáo năm nay mà phòng tài vụ đưa đến.
Cuối năm luôn là lúc nhiều việc. Hai hôm nay Văn Tranh phải chạy đến thành phố G, hiện tại công việc đã chất thành đống ở bên cạnh anh.
___cốc cốc.
Cửa kính bị gõ vang, Văn Tranh cũng không ngẩng đầu lên.
"Mời vào."
Nữ thư ký mang một khuôn mặt trang điểm tinh xảo cùng với trang phục công sở dẫm giày cao gót đi vào.
"Giám đốc Văn, ngài Trần đã tới. Tôi đã để ông ấy ngồi ở phòng chờ."
"Được, tôi sẽ qua ngay."
Văn Tranh đánh dấu lại chỗ đang xem, khép lại, đứng dậy đi về phía phòng chờ.
Mấy hôm trước, Văn Tranh nhận được cuộc gọi của Hứa Nguy Nghiêu.
"Quả thật là tôi không tra được gì về người em trai kia của cậu. Chỉ có thể nói là đẳng cấp của cậu ta quá cao hoặc là việc của Tinh Tinh thật sự không liên quan gì đến cậu ta."
Bàn tay cầm điện thoại của Văn Tranh nắm chặt, "Tôi luôn cảm thấy cậu ta..."
"Nhìn qua lòng dạ không thuần?" Hứa Nguy Nghiêu thay Văn Tranh nói hết lời. Anh ta nói tiếp.
"Nhưng quả thật là cậu ta chưa làm qua chuyện gì. Những người có quen biết cũng đã điều tra một lượt, cũng chỉ có mấy đứa trẻ cạnh biệt thự của chúng ta hồi nhỏ, kiêu ngạo, tự đại nhưng tâm tư không xấu, cũng không có vấn đề gì."
Văn Tranh muốn nói là không có vấn đề mời chính là vấn đề lớn nhất.
"Lúc cậu ta vừa đến nhà tôi thì đã tỏ ra quá mức thân cận và lấy lòng."
"Có phải cậu nhạy cảm quá hay không? Trẻ nhỏ đến một môi trường chưa thích ứng được thì sẽ theo bản năng lấy lòng để thân cận. Cháu ngoại mới hai tuổi của tôi muốn ăn kẹo hay muốn mua đồ chơi thì đều giả vờ ngoan ngoãn, đây không tính là vấn đề gì cả." Hứa Nguy Nghiêu nói.
"Hơn nữa, khi Tinh Tinh xảy ra chuyện thì Văn Dụ mới được bao nhiêu tuổi chứ. Cậu ta bằng tuổi với Tinh Tinh. Một đứa trẻ mới năm sáu tuổi thì làm được cái gì?"
Hứa Nguy Nghiêu biết Văn Tranh đang khúc mắc chuyện này nên anh ta cũng tận lực giúp đỡ.
"Cậu biết không? Tôi không điều tra được gì trên người Văn Dụ." Hứa Nguy Nghiêu dừng một chút rồi tiếp tục nói, "Nhưng tôi phát hiện một việc đáng phải xem xét."
...
"Giám đốc Văn."
Sau khi vào phòng nghỉ, Văn Tranh nhìn thấy một người đàn ông gần 50 tuổi đang ngồi trên sofa. Ông ta thấy Văn Tranh tiến vào thì lập tức đứng lên.
Văn Tranh gật đầu, ý bảo ông ta ngồi xuống. Thư ký bưng cà phê vào, sau khi đặt lên bàn thì lập tức lui ra ngoài.
Người đàn ông được gọi là ngài Trần có chút sợ hãi. Ông ta rụt rè ngồi vào một góc của sofa, "Giám đốc Văn tìm tôi có chuyện gì?"
Bạn thấy sao?