🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT

[ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT


Chương 1: KHÔNG LÀM KẺ HI SINH

"Lộ Văn Tinh mà cũng tính là đối thủ mạnh sao?" 

"Cậu ta đẹp đó, đứng cạnh cậu ta thì chúng ta chẳng có chút ưu thế nào."

Trình Viễn tặc lưỡi một tiếng.

"Đẹp mà vô dụng, có gì phải sợ. Hôm nay là khách quý tham gia chương trình giải trí thôi, không phải là chương trình tuyển tú."

"Nhưng nhỡ đâu....."

Trình Viễn ngắt lời cậu ta.

"Đầu tuần chị Mạn bảo Lộ Văn Tinh đi cùng với đạo diễn Tưởng, Lộ Văn Tinh không vui, còn đập chảy máu đầu của đạo diễn Tưởng. Cậu nói thử xem, chị Mạn sẽ dễ dàng tha cho cậu ta sao?"  

Đôi mắt của minh tinh nhỏ kia sáng lên, "Như vậy thì chị Mạn phạt cậu ta thế nào?"

"Mấy đại ngôn và tạp chí của Lộ Văn Tinh đều bị lấy đi hết, có lẽ phỏng vấn chương trình ngày hôm nay cũng sẽ không tham gia."

"Thật vậy sao?"

Nếu là sự thật thì đây quả là một tin vui bất ngờ. Khóe miệng của minh tinh nhỏ kia hơi hơi cong lên, thuận theo trào phúng một câu.

"Đều là tuyến 18, Lộ Văn Tinh chướng mắt việc đi với đạo diễn tuyển chọn nghệ sĩ, chẳng lẽ cậu ta còn muốn leo lên tổng đạo diễn sao?"

"Quyền của đạo diễn tuyển chọn nghệ sĩ chỉ có hạn, cũng chỉ là đi tuyển vài vai phụ. Lộ Văn Tinh còn tự cho mình là thanh cao, lại còn thật sự đi chướng mắt người ta, có lẽ cậu ta đã......"

____ rầm.

Cửa bị đẩy mạnh, phát ra âm thanh vô cùng lớn.

Khi thấy người đứng ngoài cửa là Lộ Văn Tinh, sắc mặt của minh tinh nhỏ kia tái nhợt. Cậu ta nhanh chóng cúi đầu, không dám đối mặt với ánh mắt của Lộ Văn Tinh.

Khác với minh tinh nhỏ đang thấp thỏm kia, trước giờ Trình Viễn đều không vừa mắt với Lộ Văn Tinh. Cậu ta không sợ Lộ Văn Tinh nghe thấy, cứ thế tiếp tục nói nốt câu lúc nãy.

".....đã tìm được kim chủ."

Tầm mắt của Trình Viễn dừng trên đôi giày chơi bóng của Lộ Văn Tinh, ngữ điệu khinh miệt, "Đôi giày này có lẽ còn chưa đến một vạn nhỉ."

Lộ Văn Tinh không thèm cho cậu ta một ánh mắt, cậu đi đến một chỗ trống, kéo ghế ra ngồi ở đối diện hai người.

Cậu nhàn nhã dựa vào ghế, đôi chân dài duỗi ra phía trước, tư thế ung dung bình tĩnh.

Khi Trình Viễn cho rằng Lộ Văn Tinh không trả lời thì cậu mới mở miệng.

"Rất thất vọng hả?"

Trình Viễn nghe được câu nói không đầu không đuôi thì không hiểu gì. Cậu ta gần như là buột miệng thốt ra, "Cái gì?"

"Không cho cậu đi tiếp Tưởng Chính Tần nên cậu thấy đáng tiếc." Lộ Văn Tinh nâng mi nhìn Trình Viễn.

"Cậu đang nói bậy cái gì thế hả?" Trình Viễn vì vội vàng phản bác mà nói lắp, "Ai, ai sẽ vì loại chuyện này mà tiếc nuối chứ."  

"Vậy sao?" Lộ Văn Tinh không chút để ý lên tiếng, "Tôi còn cậu rất muốn đi gặp ông ta cơ."

"Lộ Văn Tinh." Trình Viễn chống bàn đứng dậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...