🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đỉnh Cấp Tông Sư

Đỉnh Cấp Tông Sư

Tác giả: Tô Minh

Chương 2889: “Đám người thiển cận!

Bởi vì không có ý nghĩa gì.

Về kiếm đạo thì khéo người đàn ông trung niên áo bào trắng trước mặt cũng chính là Các chủ của Cực Kiếm các còn lâu mới bằng mình.

Advertisement

Vậy thì mình hà tất phải vào Cực Kiếm các tu luyện?

Dù sao thì Cực Kiếm các sắp bước vào nền văn minh cấp tám nhưng lại không phải là nền văn minh cấp tám.

Hơn nữa, trước đó có Minh Nguyệt Thánh Tôn hống hách như vậy nên Tô Minh càng không có thiện cảm với Cực Kiếm các, vì vậy anh càng không muốn đến đó.

“Ồ? Tiếc thật!”, người đàn ông trung niên áo bào trắng thấy có chút tiếc nuối, dù sao thì Tô Minh cũng chưa phải yêu nghiệt về kiếm đạo nhưng mới 10000 tuổi đã giết được ba vị lão tổ tông của vương triều Cửu Minh. Với thực lực và thiên phú võ đạo như này thì đúng là một trong những người mạnh nhất của chư thiên vạn giới rồi. Không có thiên phú kiếm đạo mà vào Cực Kiếm các thì cũng có tác dụng lớn với Cực Kiếm các. Thậm chí, trong lòng ông ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu như Tô Minh đồng ý vào Cực Kiếm các thì lập tức cho Tô Minh làm phó các chủ. Tiếc rằng Tô Minh lại không muốn. Hơn nữa, nghe ngữ điệu như kiểu không cần thương lượng gì hết. Nhưng cũng chỉ là chút tiếc nuối, chứ chưa đến mức ngậm ngùi. Nói cho cùng thì vẫn là do Tô Minh không có thiên phú kiếm đạo. Mặc dù tiếc nhưng không đến nỗi hối hận hay đau lòng.

Ngoài ra, trong lòng người đàn ông trung niên áo bào trắng này vẫn cảm thấy có chút không vui khi Tô Minh từ chối thẳng thừng như vậy.

Hơn nữa còn không có chút gì tôn trọng với tiền bối như mình, dường như ngang hàng với mình nên ông ta cảm thấy không vui. Tất nhiên, ông ta vẫn đè nén điều này mà không thể hiện ra.

“Đứng lên đi!”, một giây sau, người đàn ông trung niên áo bào trắng quét nhìn Minh Nguyệt Thánh Tôn một cái, nói. Mặc dù vẫn giận cô ta nhưng không có ý trừng phạt.

“Cảm ơn Các chủ!”, Minh Nguyệt Thánh Tôn thở phào nhẹ nhõm, coi như qua được cửa ải rồi. Cũng may qua được ải này. Lúc này cô ta quét nhìn mười cường giả của Cực Kiếm các, trong lòng quyết định, chỉ cần sau này có cơ hội thì nhất định sẽ giết chết mười tên này để báo thù.

“Đám người thiển cận! Cực Kiếm các? Ha ha…”, cách đó không xa Diễm Huyền Kình lẩm bẩm cười mỉa. Nhóc Tô mà không có thiên phú kiếm đạo ư? Đúng là nực cười. Đám thiển cận kia thì hiểu cái gì? Diễm Huyền Kình vốn kính sợ thế lực nền văn minh như Cực Kiếm các bao nhiêu năm rồi. Nhưng lúc này chỉ còn lại sự khinh bỉ mà thôi. Đám người này cũng thiển cận quá, tầm nhìn thì hạn hẹp, đầu óc thì có vấn đề.

“Sư tôn tức giận vì bọn chúng sao?”, Tô Minh hỏi.

“Lúc con chưa xuất hiện mà Minh Nguyệt Thánh Tôn của Cực Kiếm các đến thì kiêu ngạo lắm, mắt như hếch lên trời, coi thường Chúng Sinh các chúng ta, còn coi thường cả ta và con. Ngay cả Hoàng Hoang cũng vì một câu nói của ta mà bị Minh Nguyệt Thánh Tôn đánh trọng thương”, Diễm Huyền Kình không phải người thích đè nén cảm xúc trong lòng. Huống hồ ông cũng không cần làm thế trước mặt đệ tử của mình mà có gì nói đấy luôn. Dù sao thì ông cũng thấy không ưa gì Minh Nguyệt Thánh Tôn.

“Sư tôn! Nếu đã vậy thì chúng ta phải xả hận rồi”, Tô Minh nghiêm túc nói: “Con quyết định, đợi lát nữa đám người của vương triều Cửu Minh đến, con sẽ tấn công bằng kiếm đạo”, Tô Minh muốn làm thế để thể hiện ra thiên phú kiếm đạo của mình.

Như vậy chẳng phải là tát vào mặt đám người của Cực Kiếm các và trút giận cho sư tôn sao?

Lúc này…

“Sư tôn! Nếu không có chuyện gì nữa thì chúng ta quay về Cực Kiếm các trước đi!”, Minh Nguyệt Thánh Tôn cẩn thận nói. Nói thật lòng thì cô ta thấy rất bất an. Bởi vì Tô Minh quá yêu nghiệt, thật sự khiến cô ta sợ hãi. Ngộ nhỡ đợi lát nữa Tô Minh thật sự quét sạch được đám cường giả của vương triều Cửu Minh khiến Các chủ tận mắt nhìn thấy thiên phú kiếm đạo của Tô Minh, chẳng phải Các chủ sẽ thấy tiếc nuối vì không chiêu mộ được Tô Minh. Lúc đó mình sẽ bị Các chủ trách phạt và trút giận sang sao? Ngộ nhỡ lát nữa cường giả của vương triều Cửu Minh đến, Tô Minh dùng đến chiêu thức của kiếm đạo thì sao? Mặc dù theo như cô ta thấy khả năng này không lớn nhưng ngộ nhỡ thì sao?

Người đàn ông trung niên áo bào trắng theo bản năng định gật đầu, đúng là không chiêu dụ được Tô Minh thì còn ở đây làm gì, đi cũng được…

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...