🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 243: Đợi Tôi Xả Hận Xong Thì Sẽ Thả Cho Anh Đi

"Wtf!", Hứa Như Ý buột miệng chửi tục.
Hứa Như Ý nhìn Tô Minh mà như muốn phát điên.
Tên khốn này mạnh như vậy ư?
Nhưng nửa năm trước khi giao đấu với mình, rõ ràng hắn cũng chỉ tầm mình mà, cùng lắm là mạnh hơn mình một chút thôi...
Nhưng bây giờ...
Không thể nào như thế được!

"Lẽ nào nửa năm trước khi giao đấu với mình hắn chỉ dùng một chút thực lực thôi", Hứa Như Ý thầm nghĩ, sau đó sắc mặt đỏ ửng, nói: "Tên khốn! Đừng tưởng nửa năm trước anh nhượng bộ tôi thì tôi sẽ cảm kích".
Dường như Hứa Như Ý vẫn chưa hiểu rõ tình thế lúc này mà vẫn còn đang nghĩ về chuyện trước đây.
"Cô chủ! Đi thôi! Bây giờ đi luôn.

Thực lực của đối phương quá mạnh, mạnh đến nỗi khó
tưởng.

Cô mà không đi bây giờ thì sẽ nguy hiếm đến tính mạng đấy”, Dương trướng lão đè nén giọng nói với Hứa Như Ý.

Bà ta vô cùng sốt sắng, da đầu tê liệt như muốn nổ tung.
Bà ta là hộ vệ của Hứa Như Ý.

Nếu những lúc nguy hiểm đến tính mạng thì kể cả bà ta phải bỏ cả tính mạng cũng phải cứu lấy Hứa Như Ý.
"Đi cái gì chứ? Tên khốn kia sẽ không giết tôi đâu", Hứa Như Ý hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu như hắn muốn giết tôi thì đã giết từ nửa năm trước rồi".
Hứa Như Ý lớn tiếng: "Này
tên khốn! Tôi nói vậy đúng không?"
Tô Minh thấy cạn lời.

Đúng là nửa năm trước anh không có ý định giết Hứa Như Ý.

Anh cũng đâu phải kẻ điên giết người, đâu phải cứ nhìn thấy ai cũng giết?
Huống hồ, thực lực của anh nửa năm trước mà muốn giết chết Hứa Như Ý thì bản thân anh cũng gặp nguy hiểm.
Dương trướng lão nhìn chằm chằm về phía Tô Minh.

Cũng đúng! Trên người Tô Minh không có sát khí.

Bà ta cũng có chút kinh ngạc, sau đó thì thở phào một cái.
"Này! Đừng tưởng thực lực mạnh thì tôi sẽ không làm gì được anh nhé! Nói thật cho anh biết, Dương trưởng lão không phải là đối thủ của anh nhưng Cửu Hư Tông của tôi vẫn còn những cường giả khác", Hứa Như Ý hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn không hiểu tâm thái nên có của kẻ bại trận, không ngờ vẫn còn kiêu ngạo đắc ý.

Cô ta ngửa cổ nói, sau đó lại nhìn Tô Minh, nói với giọng uy hiếp: "Nếu như anh biết điều thì cùng tôi đi đến Cửu Hư Tông.

Đợi tôi xả hận xong thì sẽ thả cho anh đi...".
Dương trưởng lão thấy vậy mà như sắp khóc đến nơi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...