🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 219: Hổ Thẹn Suốt Ba Năm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phàm là những thứ có thể giúp bản thân tăng cường sức mạnh thì không cần phải già mồm, chỉ có đề cao thực lực mới có thể bảo vệ bản thân, bảo vệ Mộ Cẩn tốt hơn!
"Hừ, em sẽ không tới Giáo Tôn Các nữa, phỏng chừng Lam Tuyết đã chuẩn bị xong bữa tối ngon lành đợi anh rồi”, Diệp Mộ Cẩn trừng Tô Minh một cái, có
chút ghen tuông.

Vừa nghĩ tới tối nay Tô Minh chắc chắn sẽ đầu gối má kề với Lam Tuyết, còn làm những chuyện xấu hổ kia cô liền cảm thấy chua xót.

Tô Minh đột nhiên ôm chầm lấy Diệp Mộ Cấn, đặt lên môi cô một nụ hôn bá đạo.

"Đồ vô lại", thật lâu sau anh mới buông Diệp Mộ Cẩn ra, cô rời đi với gương mặt đỏ bừng, cùng một câu trách mắng ngọt ngào.

Chia tay Diệp Mộ Cẩn.

Tô Minh quay trở lại Giáo Tôn Các.

"TÔ Minh, anh đã về rồi! ”, giọng nói Lam Tuyết kinh ngạc mang theo vui mừng reo lên, cô vẫn luôn ngồi trên ghế sofa đợi anh.

Trên bàn quả nhiên đã bày đầy những món ăn ngon, còn có một bình rượu vang.

Lam Tuyết mặc bộ đồ ngủ màu xanh nhạt, không thoa phấn, dáng người mảnh mai của cô được bộ đồ ngủ rộng rãi tôn lên, trông vô cùng có phong vị.

Đặc biệt là một đôi bàn
chân trắng nõn, được sơn móng xinh xắn, vô cùng tinh xảo, giẫm trên đôi dép lê nửa gót chạm rỗng đính đá, xinh đẹp động lòng người.

"Nhìn cái gì vậy?", Lam Tuyết vứt cho Tô Minh một cái trợn trắng mắt, khuôn mặt phiếm hồng.

Lam Tuyết lớn như vậy, ngoại trừ cái đêm ba năm trước bị đánh thuốc rồi cùng Tô Minh!
Thời gian còn lại cô đều không tiếp xúc riêng tư với bất kỳ người khác giới nào.

Trai đơn gái chiếc, lúc này
lại ở cùng dưới một mái hiên, thực sự rất căng thẳng, thật ra thì trước khi Tô Minh quay lại cô cũng đã rất bồn chồn rồi.

"Ăn cơm, ăn cơm, ha ha ha! ", tâm trạng của Tô Minh rất tốt, thu hoạch đêm nay cũng đủ khiến người khác phải giật mình, lại có người đẹp bầu bạn, đúng là rất sảng khoái.

Lam Tuyết như một cô vợ nhỏ, dịu dàng tiến lên giúp Tô Minh cởi áo khoác, treo lên giá quần áo, lại tháo giày cho anh.

Hai người ngồi vào bàn ăn.

Cô rót rượu cho anh, cũng
rót cho mình một ly.

"Tô Minh, xin lỗi!", Lam Tuyết nâng ly rượu lên, đôi mắt đẹp nghiêm túc, nhưng bỗng nhiên đôi mắt ấy lại đỏ bừng: "Ba năm trước, em! "

Cô hổ thẹn suốt ba năm.

Tô Minh tan cửa nát nhà, cha mẹ và em gái đều chết!!!
Ngay cả bản thân cũng bị đánh gãy tứ chi, chôn sống trong rừng núi!
"Em không có lỗi với anh", Tô Minh cười đáp, nhà họ Lam và Lam Tuyết không thể bàn lẫn lộn với nhau.

Ba năm trước Lam Tuyết cũng quyết định không nối chuyện tại nhà họ Lam.

Muốn hủy hoai nhà ho Tô là nhà họ Lam, không phải Lam Tuyết.

Hơn nữa, nếu không có Lam Tuyết thì năm đó có lẽ anh đã trực tiếp bị giết chết rồi,
.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...