🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đỉnh Cấp Tông Sư

Đỉnh Cấp Tông Sư

Tác giả: Tô Minh

Chương 212: Độc Ác Đến Tận Xương Tuỷ

"Nói tới nói lui, cậu Cơ vẫn không bằng lòng quỳ xuống để cứu mạng cậu Thẩm, xem ra đầu gối của cậu Cơ quả thực dát vàng, mạng của cậu Thấm có đáng là gì? Không đáng giá bằng đầu gối dát vàng của cậu Cơ!", Tô Minh châm chọc, bỗng nhiên nhấc thanh Xích Ảnh Kiếm lên.

Xích Ảnh Kiếm đó hoá thành một đường kiếm sắc lạnh rơi xuống phía trước cổ của Thẩm Tich.

Chỉ cách một milimet, mũi kiếm đã gần như chạm vào cổ của Thấm Tịch.

Thẩm Tịch như thể đã cảm nhận được hơi thở chết chóc, cảm nhận được sự băng lạnh của lưỡi kiếm.

Bị doạ cho toàn thân run lên bần bật đến nỗi tè cả ra quần.

Đúng vậy.

Nếu như nói, sự sợ hãi, khủng hoảng, cầu xin trước đó còn có vài phần giả bộ để được sống tiếp, như vậy, giờ khắc này, là thực sự đã bị doạ cho sợ đến vỡ tim ra rồi.

"Tha cho tôi, tha cho tôi, tha cho tôi! ", mùi nước tiểu bay ra khắp nơi, Thẩm Tịch dập đầu điên cuồng.

Chỉ có thực sự cảm nhận được hơi thở chết chóc đến gần mới biết được nó tuyệt vọng đến mức nào, mới biết được sống là một điều tuyệt vời biết bao.

"Cơ Khâm, cứu tôi!!! Anh không cứu tôi, nhà họ Thẩm và anh sẽ đối đầu đến chết không thôi! Tôi đảm bảo! Anh không cứu tôi, anh chính là hung thủ giết người, chị của tôi sẽ không tha cho anh, a a! ".

Thấm Tịch bị doạ cho sợ
đến mức tè ra quần, mất hết kiểm soát, phát điên.

Vì để được sống, cả người hắn đã hoá điên, phẫn nộ gào thét về phía Cơ Khâm.

"Ha ha! ", Diệp Mộ Cẩn bật cười thành tiếng.

Nhìn thấy bộ dạng Cơ Khâm như vậy.

Thực là vui đến muốn vỗ tay.

"Đáng đời, tên nhóc đó anh có thể chọc vào được sao?", Công Tôn Thần lau mồ hôi trên trán, cười trên nỗi đau của người khác.

Hắn từng ở nhà họ Lam bị Tô Minh sỉ nhục như chó, trong lòng vẫn luôn ám ảnh không thôi, bây giờ nhìn thấy Cơ Khâm thế này, thân phận địa vị còn cao hơn mình mà cũng bị Tô Minh đùa cợt thành như vậy, trong lòng cũng cảm thấy cân bằng hơn nhiều rồi.

"Cậu Tô, mong anh tha cho cậu Thẩm!", một giây sau, Cơ Khâm rốt cuộc cũng không thể chịu được nữa, hít sâu một hơi, chân trái khẽ cong, quỳ trên mặt đất, một chân quỳ trên đất, hai tay chắp vào nhau.

Cơ Khâm cúi thấp đầu, trong ánh mắt ngập vẻ độc ác.

Độc ác đến tận xương tuỷ.

Hắn ta đâu từng bị sỉ nhục như vậy?!
Cơ Khâm nghiến chặt răng, hai hàm răng như muốn gãy ra.

"Phù phù phù! ”, Thẩm Tịch thở phào một hơi, cả người như thể được sống lại, bỗng dưng muốn bật khóc thật to.

"Chẳng có ý gì, còn tướng là những năm này ở Huyền Linh Sơn học được cái gì chứ, không ngờ được cũng chỉ thế này”,
Diệp Mộ Cẩn châm chọc một câu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...