Chương 8: 8
Một tháng sau, cô đã mang thai con của hoàng đế hoàng hậu thì càng chướng mắt cô hơn bởi từ khi mang thai cô càng được hoàng đế sủng ái hơn. Một chiều êm ả, hoàng hậu đang đi dạo trong vườn thượng uyển cùng thái tử thì nghe tin dữ từ ma ma thân cận. Bà ta hành lễ trước mặt hoàng hậu vẻ mặt lo lắng, tay chân như cuống cả vào nhau hớt ha hớt hải nói: "Thưa...hoàng hậu nương nương! Có chuyện này thần muốn bẩm báo đến người...". Hoàng hậu liền đỡ bà ta đứng dậy rồi ra lệnh cho mấy cung nữ khác lui xuống rồi mới ra hiệu cho ma ma kia nói tiếp.
"Thưa hoàng hậu! Hoàng đế muốn để...đứa con trong bụng...hoàng quý phi trở...thành...người kế thừa thay thái tử...cho dù đó là công chúa hay hoàng tử..." Bà ta vừa dứt lại hoàng hậu như nổi điên bà ta nghiến răng tức giận nói: "Chuyện này là thật sao? Con ả đó quả thực bỏ bùa mê thuốc lú cho hoàng thượng rồi." Lăng Nguỵ An đứng kế bên nghe tin vị trí của mình có thể bị mẹ con kia cướp mất liền tức giận đòi đến chính điện gặp đức vua. Hoàng hậu thấy hành động ngu xuẩn của con trai sắp làm liền kéo tay hắn lại, Nguỵ An không nhịn được mà mắng luôn cả mẫu thân: "Sao lại cản ta? Bà định tiếp tục trơ mắt nhìn con ả kia soán ngôi tôi cho con nó sao? Mụ vô dụng bảo ta chờ đến khi nào bà nghe rõ không dù là công chúa thì nó cũng sẽ là người kế thừa!"
Nghe thấy mấy lời này hoàng hậu không nhịn được mà thẳng tay tát vào mặt đứa con trai yêu quý của bà ta, vị ma ma thân cận kia thấy vậy liền chạy tới đỡ thái tử dậy nói: "Thái tử tất cả những gì hoàng hậu làm đều vì người tại sao người lại nói những lời làm hoàng hậu đau lòng như vậy." Lăng Nguỵ An đẩy bà ta ra hắn đứng dậy đưa ánh mắt sắt lạnh nhìn hoàng hậu: "Tránh ra." Nói rồi hắn hậm hực bỏ đi hoàng hậu trong lòng ngổn ngang, bà ta bấu chặt tay vào váy ánh mắt căm phẫn quyết tâm hãm hại nàng. Đã 5 ngày kể từ ngày biết mình mang thai Thẩm Ly vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật, nàng đang được cung nữ chải tóc mắt nàng vô thức nhìn đăm đăm vào gương.
- Tại sao con lại đến với ta mẫu thân của con thực sự không đáng làm mẹ. Là ta không tốt nhưng ta chắc chắn sẽ không để con chịu uất ức ta sẽ bảo vệ con dù cho ta có phải bỏ mạng đi chăng nữa.
Dòng suy nghĩ của cô bị cắt ngang khi nghe tiếng vọng ra từ bên ngoài "Hoàng hậu nương nương giá đáo." Cô như bừng tỉnh chỉnh trang lại y phục rồi đứng dậy hoàng hậu vừa vào đến cô liền quỳ xuống cung kính hành lễ: "Thỉnh an hoàng hậu nương nương." Bà ta niềm nở bất thường đích thân tới đỡ cô dậy cô còn đang không biết chuyện gì vừa xảy ra bà ta đã đỡ cô ngồi xuống kế bên mình nhẹ nhàng nói: "Không cần khách sáo trước là do ta hiểu lầm muội mới có hành động không đúng. Nay muội còn đang mang thai con của hoàng đế sao ta lại để muội quỳ được chứ. Đứa bé cũng như con ta sau này không cần hành lễ với ta, nay ta mang theo vài cung nữ bên ta đến cho muội. Bọn họ đều rất nhanh nhẹn, được việc muội đang mang thai cũng không nên làm việc nặng nhọc cứ để bọn họ làm sẽ tốt hơn."
Thẩm Ly đã thấu rõ tâm tình bà ta từ lâu trong lòng khinh rẻ vô cùng nhưng bên ngoài cũng tỏ vẻ niềm nở với bà ta. Được một lúc thì hoàng hậu rời đi nàng nhìn mấy cung nữ mà hoàng hậu đem đến mà bắt đầu tính kế để đuổi bọn họ đi. Hoàng hậu vốn chẳng có ý tốt gì huống hồ hoàng đế còn muốn truyền ngôi cho đứa trẻ trong bụng cô, việc bà ta trở mặt trở nên tốt bụng như vậy quả thật rất đáng ngờ. Cung nữ thân cận thấy hoàng hậu đã đi xa liền chạy vào bẩm báo với cô: "Quý phi nương nương! Bên phía hoàng hậu bắt đầu hành động rồi ạ." Cô đang nhâm nhi trà thì vội đặt tách trà xuống bàn ngó nghiêng xung quanh, cho tất cả các cung nữ khác lui xuống rồi cẩn thận đi khoá hết các cửa. Xong xuôi cô thở dài ngồi xuống truyền cho Ngọc Nhi (hầu nữ thân cận) báo tin.
Bình luận