Chương 7: 7
#Tui có ý định rảnh viết 2 chương mà qua lú sao viết xong xoá mất tiêu nên phải viết lại ~~ sau chương này có thể tầm 5 - 6 ngày nữa tui mới viết tiếp chương mới nè.
- Ta luôn tự nghĩ rằng tại sao nữ nhân bị bậc quý nhân cưỡng hiếp người đời lại lưu danh cho rằng nữ nhân đó là "Yêu phi" mê hoặc đế vương, làm loạn triều chính lật đổ một nước...Nữ nhân bọn ta nào có quyền để mà lựa chọn? Nếu ta là yêu ma quỷ quái vậy kẻ cưỡng bức đẩy bọn ta đến bước đường cùng này phải là kẻ gì mới đúng. Ta từ nhỏ sống với thân phận công chúa người ngoài nghĩ ta là bậc quý nhân cao quý nhưng bên trong ta cũng không khác gì kẻ hầu cho em trai. Vốn nghĩ mọi bất hạnh sẽ chóng qua nào ngờ khi ta lớn, chính tay bậc phụ mẫu là người đẩy ta đến bước đường cùng mà chẳng một chút xót thương. Phải chăng vận mệnh của nữ nhân mỏng manh là thế, càng nghĩ ta lại càng không cam lòng có những việc có khi nữ nhi trong thiên hạ làm còn tốt hơn cả nam nhân. Vậy hà cớ gì nữ nhân bọn ta lại không thể tự quyết định vận mệnh đời mình, để rồi dẫn đến kết cục bi thảm mang tiếng xấu tới ngàn đời sau.
Thẩm Ly ngồi thơ thẩn trước gương cô diện trên người bộ y phục vô cùng lộng lẫy, dù là Hoàng quý phi nhưng đặc ân bây giờ của cô còn vượt qua cả Hoàng hậu. Hoàng đế sủng ái cô ngút trời hằng đêm đều tìm tới ân ái cùng cô đến tận khi mặt trời lên cao, ông mới quyến luyến rời đi để lên triều. Mẹ con Hoàng hậu và Thái tử Lăng Nguỵ An thì ngày càng căm ghét nàng hơn, đúng hơn là Hoàng hậu căm ghét nàng còn mâu thuẫn giữa Lăng Nguỵ An với Hoàng đế thì ngày một gay gắt.
"Thưa nương nương! Đã đến lúc phải lên chính điện rồi ạ." Một cung nữ vừa cài xong hết trâm vàng cho cô thì cung kính nói. Cô chỉ khẽ gật đầu rồi ngắm nhìn chính mình trong gương, dáng vẻ bây giờ của cô đã khác xưa rất nhiều. Hôm nay là lần đầu tiên cô lên yết triều kể từ khi được sắc phong làm Hoàng quý phi, Thẩm Ly mặt lạnh như băng ánh mắt cô nhìn ra xa xăm vô định. Hoàng đế đều nghe được những lời nói không hay về cô để củng cố vị trí cho sủng phi của mình, ông mới chuẩn bị cho buổi yết triều ngày hôm nay. Đây mới là mục đích của việc mời cô lên buổi yết triều. Mấy cung nữ thi nhau cầm lấy tà áo dài lấp lánh ánh vàng, phía trước là kiệu khiêng được chuẩn bị vô cùng chỉnh chu bề ngoài kiệu được thiết kế giống như vỏ ngọc.
Phần chỗ ngồi được làm vô cùng tinh xảo với phần đệm ngồi được đính ngọc trai xen với chỉ vàng ở viền ngoài óng ánh vô cùng. Phía bên trên phần vỏ sò to là một khung rèm được thêu bằng sợi vàng mỏng ánh vàng lấp lánh. Thẩm Ly vừa bước đến đã có mấy cung nữ khác tất bật chuẩn bị đỡ cô lên, cô nhẹ nhàng ngồi lên giữa phần khung rèm cũng che đi dung mạo của cô mấy phần. Mọi thứ gần như đã hoàn thiện lúc này kiệu mới bắt đầu khởi hành tới chính điện, việc để hoàng hậu ngồi kiệu tiến vào chính điện đã là việc chưa từng xảy ra. Nay hoàng đế lại ban đặc ân này dành cho một quý phi có thể thấy hoàng đế làm vậy để ngầm khẳng định vị trí của cô ở trong cung này.
Khi chiếc kiệu lấp lánh ánh vàng sắc sảo của cô chuẩn bị tiến vào trong chính điện, trước ánh mắt trầm trồ của văn võ bá quan, Hoàng hậu và Thái tử hoàng hậu thấy cảnh này không ngồi yên được mà đứng bật dậy. Giọng của Lý công công vang lên khắp chính điện: "Quý phi nương nương giá đáo!". Cô ngồi trên kiệu cũng có thể nghe thấy mấy lời nói ra nói vào của mọi người xung quanh về mình.
Bình luận