Chương 14: 14
Chưa đầy một tháng, đội quân của Hạ quốc cùng Hoa quốc đã tập hợp chuẩn bị tiến đánh nước Đại. Dù hoàng đế nước Đại vẫn luôn muốn né tránh chiến tranh, xây dựng hoà bình cho dân chúng một cuộc sống an yên. Nhưng đứng trước tình thế này buộc ông phải chuẩn bị nghênh chiến, dù cho nước Đại đã hạ mình đàm phán nhưng cái tính ngông cuồng của Lăng Nguỵ An, Thẩm Dật cô còn lạ gì nữa. Đêm của hai hôm trước ngày xuất trận, khi các anh cùng phụ hoàng đang bàn bạc việc chính sự. Khương Ninh trong phòng đứng ngồi không yên, cuối cùng cô vẫn quyết định đi tới chính điện gặp phụ vương và ca ca.
Bầu không khí vô cùng ngột ngạt có thể thấy được sự áp lực từ chiến tranh, cô trên tay bế lấy Ngũ công chúa nhẹ nhàng bước vào bên trong. Tiếng lộc cộc từ chiếc trống gỗ trên tay Ngũ công chúa vang lên phá tan bầu không khí có phần ngột ngạt, phụ hoàng cùng các ca ca thấy cô và tiểu công chúa bước vào sắc mặt có chút biến động. Bọn họ liền chạy đến phía cô vẻ mặt vô cùng lo lắng, Khương Ninh mỉm cười nhẹ nhàng hành lễ.
"Khương Ninh bái kiến phụ vương, bái kiến các huynh. Con xin lỗi vì đã tự ý đến đây làm phiền người, phụ vương cũng biết con là Đích trưởng công chúa của Hoa quốc. Cũng từng có quá khứ là thái tử phi của Hạ quốc nay hai nước Hạ - Hoa hợp lại con cũng nên có một phần trách nhiệm với Đại quốc. Dù con là phận nữ nhi nhưng rất mong được theo người và các ca ca đến nơi tiền tuyến, chí ít con cũng có thể cung cấp một vài thông tin cho người. Xin phụ vương đừng từ chối nguyện vọng nhỏ này của con." Nói rồi cô dập đầu cầu xin, hoàng đế cùng các ca ca của cô liền tiến tới đỡ cô dậy.
"Con bé ngốc này! Phụ vương và ca ca là người nhà của muội đâu cần hành lễ như vậy, ta biết muội đang lo lắng điều gì nhưng muội đừng lo. Trận chiến này không chỉ để giúp người dân hai nước Hạ - Hoa thoát khỏi ách thống trị của bạo vương mà phụ vương còn muốn trả thù thay cho muội. Tiểu Ninh ngoan cứ ở lại đây chăm sóc mẫu thân và ngũ muội, cả cung điện rộng lớn này còn phải nhờ muội đấy."
"Đúng đó tứ muội cha và các huynh sẽ trả thù cho muội, Tiểu Ninh nhà ta chịu đủ ấm ức rồi. Ngoan! Ở đây chờ tin của chúng ta nhé."
....
Khương Ninh không nhịn được nơi khoé mắt bỗng cay cay, hai hàng lệ từ lâu đã không tuôn nay bất giác chảy dài trên gò má xinh đẹp của cô. Phụ vương thấy cô khóc liền chạy đến ôm cô vào lòng, ân cần dỗ dành.
"Tiểu Khương Ninh của ta ngoan nào! Chuyện này mẫu thân của các con cũng muốn tất cả chúng ta đều muốn và đều không trách con, chúng ta là gia đình thì chúng ta phải đòi lại công bằng cho con. Còn đòi lại quyền sống cho những người dân vô tội ở hai nước Hạ - Hoa, thiên hạ cũng cần thái bình việc chúng ta làm trước tiên là vì con, cũng là vì sự an yên cho thiên hạ này để con có thể vui vẻ mà sống bên cạnh chúng ta."
Hoàng hậu cũng tiến vào mấy người chúng ta trò chuyện cả đêm, sau đó ta cùng ngũ muội ngủ cùng mẫu thân. Cuối cùng, cũng đến ngày xuất trận cô lo lắng đủ điều cô cầm lấy mấy chiếc túi nhỏ trong tay. Nhìn phụ vương cùng các huynh cô mỉn cười một nụ cười vô cùng đẹp đẽ, sau đó cô vùi vào tay mấy người bọn họ mấy chiếc túi nhỏ mà mình chuẩn bị. Chia tay xong xuôi cô dìu mẫu thân trở về cung sau đó một mình cô đi lên đài ngắm trăng, nơi này là cao nhất trong kinh thành nước Đại. Có thể thấy cảnh vật ngàn dặm xa xôi cô đứng trên đó mắt nhìn xa xăm, cơn gió mạnh mẽ cuốn theo mấy chiếc lá khô vụt qua tóc cô. Khương Ninh lo lắng tay siết chặt chiếc áo lông do phụ vương tặng mình vào dịp sinh thần, rồi ánh mắt cô loé lên một tia sáng.
Đọc gì tiếp theo?
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 1 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bình luận