Chương 13: 13
#Từ chương này t sẽ đẩy nhanh để xong sớm bộ này nên mạch truyện sẽ hơi nhanh nhé ~
Một tháng sau, mỗi ngày trôi qua đối với Lăng Nguỵ An và Thẩm Dật đều là những ngày địa ngục. Bọn chúng bị đối xử cách mà bọn chúng đã đối xử với các nữ tử trong thiên hạ, nay người nước Hạ và nước Hoa đã ngỏ ý tìm kiếm con trai. Khương Ninh thong thả thưởng trà bóng dáng nữ nhân quen thuộc đang bước vào, là Liễu Ngọc Như thái tử phi của Lăng Nguỵ An. Cô ta bước vào đã cung kính hành lễ với Khương Ninh: "Thần nữ thỉnh an Vĩnh An công chúa, công chúa vạn phúc kim an." Khương Ninh vội đỡ Liễu Ngọc Như ngồi dậy, hai người ngồi đối diện nhau.
"Cô sắp xếp đưa 2 người họ về Hạ quốc và Hoa quốc giúp ta nhé." Khương Ninh vừa uống một ngụm trà vừa nói.
"Công chúa, người tha cho hai tên súc sinh đó dễ dàng vậy sao. Nếu bọn họ trở về chúng ta sẽ..."
"Không sao! Ta đã có tính toán riêng của mình bọn chúng độc ác như vậy, chỉ nhiêu đây làm sao đáng với những gì bọn chúng đã làm với chúng ta. Cô chuẩn bị theo kế hoạch này ...... đây là số bạc ta chuẩn bị cho các cô, cứ đầu tư thêm mỹ phẩm và quán trà. Đây mới là cách tốt nhất cho các cô trước hết các các cô phải ổn định cuộc sống, sau này ta sẽ lo liệu sau."
"Công chúa, số bạc này thần nữ không thể nhận được người đã có ơn cứu mạng bọn ta. Cho bọn ta một con đường khác để có thể làm lại, bây giờ bọn ta không thể tiếp tục nhận thêm nữa..."
"Cô cứ giữ lấy số bạc này Đại quốc về việc giao thương hiện nay rất tốt, ta không phải chỉ giúp các cô mà các cô kinh doanh là giúp Đại quốc phát triển cũng chính là giúp ta. Những chuyện này là phụ hoàng và mẫu thân giúp đỡ ta, ta đã nói hết mọi chuyện với họ rồi. Có gia đình ủng hộ, giúp đỡ ta chắc chắn ta sẽ khiến những kẻ ác phải trả giá, cô cứ yên tâm mau quay về đi cũng không còn sớm nữa." Khương Ninh dúi túi bạc vào người Liễu Ngọc Như nói giọng ân cần. Cô sắp xếp cho người thả Lăng Nguỵ An và Thẩm Dật ở bìa rừng Hạ quốc nơi mà cô từng bị bọn bỏ lại. Đêm khuya, ở rừng đáng sợ hơn bất kỳ lúc nào bọn chúng quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù nằm nép mình bên một gốc cây.
Bọn chúng bị đánh thức bởi khoái cảm truyền tới từ phía bên dưới cơ thể, mở mắt ra bọn chúng đã trở thành món đồ chơi cho nữ nhân. Một nhóm nữ tử đang thay phiên nhau liên tục nhún nhảy trên cơ thể, Thẩm Dật dù cơ thể tràn ngập khoái cảm vẫn không cảm nhận được sự sung sướng. Trong mắt hắn, bị bao trùm bởi sự sợ hãi cơ thể nam nhân cố gắng vùng vẫy nhưng bị những nữ nhân vây quanh áp chế. Nguỵ An vẫn không khá hơn là mấy hắn thở thoi thóp, giọng van xin. Bọn họ được đưa về tửu lầu của nhóm nữ tử kia và trở thành nam sủng, cả hai như thế sống lay lắc mấy tháng ngày đêm thoả mãn nữ nhân. Thời gian đầu đối với chúng sống cũng không bằng chết nhưng khi đã quen bọn chúng lại trở thành con thú điên cuồng hoà vào cuộc vui thác loạn thâu đêm.
Năm tháng sau, hoàng đế và hoàng hậu nước Hạ sau gần một năm tìm kiếm cuối cùng cũng tìm thấy Lăng Nguỵ An. Cả hắn và Thẩm Dật được đón về từ một buổi tiệc thác loạn, bọn chúng dù đã trở về nhưng vẫn không thể thoát được khoái lạc của dục vọng. Cả hai người bọn chúng được phụ thân nhường ngôi đăng cơ thành hoàng đế. Sau khi đăng cơ, bọn chúng không những không chú tâm vào việc nước mà ngày càng sa đoạ hơn. Từ ức hiếp dân nữ đến bóc lột xu thuế khiến dân chúng hai nước Hạ - Hoa vô cùng lầm than, dân chạy nạn từ hai nước đến Đại quốc cũng nhiều không đếm xuể. Khương Ninh đang ngồi trầm ngâm nghe việc chính sự từ phụ thân và các anh trai của mình. Đối mặt với số lượng người chạy nạn lớn như vậy khiến cha nuôi của ta không khỏi đau đầu, mất ngủ hết mấy ngày qua.
Bình luận