🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 7: Muốn cứu lấy ân sư thì phải đắc tội cả triều văn võ.

Nhờ sự giúp đỡ của Ngụy bá, Triệu Bạch Ngư tránh được Cấm quân tuần tra ban đêm, gõ cửa Trần phủ.

Tiểu môn đồng mở cửa, mắt nó hồng hồng, không khỏi mơ hồ: "Triệu Bạch Ngư?"

"Trần Phương Nhung đâu rồi?" Triệu Bạch Ngư lách người chui vào cửa, băng qua sân đi thẳng tới nơi ở của Trần Phương Nhung, Ngụy bá theo sát sau lưng y, tiểu môn đồng vội đóng cửa, cũng chạy theo y hô với.

"Đại lang nói không thể cho ngươi vào phủ."

"Chờ đến lúc ân sư có thể thoát khỏi nhà lao, ta sẽ tự mình đưa cho hắn một tấm bảng 'Triệu Bạch Ngư và chó không được vào phủ'." Triệu Bạch Ngư bước nhanh hơn, cất giọng hô to: "Trần Phương Nhung!"

Rẽ qua chín khúc cua hành lang, Trần Phương Nhung đâm đầu đi tới, thần sắc tiều tụy bảo tiểu môn đồng dừng bước, nhìn về phía Triệu Bạch Ngư, giọng điệu quái dị: "Ngươi vì chuyện của cha ta nên mới đến Trần phủ ngay trong đêm sao?"

"Nói nhảm!" Triệu Bạch Ngư lạnh mặt hỏi: "Huynh biết được bao nhiêu chuyện?"

Mặt Trần Phương Nhung tái nhợt: "Ta còn chưa nhậm chức, không có nhân mạch, cũng không có nổi một đường dây tin tức, hơn nữa tình ngay lý gian, nói không chừng đến công danh cũng đều bị tước đoạt rồi."

Triệu Bạch Ngư: "Lộ đề có liên quan đến thầy hay không?"

Ánh mắt Trần Phương Nhung trở nên sắc bén, cao giọng hỏi: "Ngươi nghi ngờ cha ta ư?"

Triệu Bạch Ngư cuộn hai tay lại đứng nghiêm chỉnh, từ trước đến nay, mỗi khi gặp chuyện y đều tỉnh táo, càng khó giải quyết thì càng bình tĩnh.

"Huynh cũng đã nói tình ngay lý gian còn gì, bây giờ thầy là đồng quan chấm thi, cũng là một trong những người ra đề, với lý lịch của thầy, rất có thể phần lớn đề thi đều là do một mình thầy ra, ngoại trừ ông thì cũng chỉ có quan chủ khảo có thể biết trước đề thi. Hiện giờ thầy ngay thẳng vẫn bị nghi ngờ, cứ cho rằng ông không làm lộ đề nhưng cũng mang hiềm nghi lớn nhất! Thầy không lộ đề, không nhận hối lộ, nhưng không đảm bảo trong phủ không có người ham tiền bán lương tâm."

Trần Phương Nhung không phải kẻ ngu, hắn nghe hiểu ý Triệu Bạch Ngư, cũng nhận ra y đúng là đang nghĩ đủ mọi cách cứu cha mình.

"Ngươi nghi ngờ có người trộm đề của cha ta đem ra ngoài bán?"

"Trừ phi quan chủ khảo là người tiết lộ đề, bằng không chỉ có khả năng này."

Hỏng bét nhất chính là lúc này chế độ thi cử không hoàn thiện bằng đời sau, quan viên được bổ nhiệm làm quan chấm thi vẫn có thể về nhà, trong khoảng thời gian đến khi chính thức bắt đầu khoa thi thì đều sẽ ở nhà, vậy nên có vô vàn cách để tiết lộ đề thi ra ngoài.

Triệu Bạch Ngư thở dài không gây tiếng động, đáng tiếc y không thể biết trước ân sư sẽ được bổ nhiệm làm quan chấm thi, cũng trách bản thân quá bận rộn, hai tháng nay không đến thăm ân sư, nếu không đã có thể tìm hiểu chút tình hình để kịp chuẩn bị trước khi án gian lận thi cử bùng nổ, giờ đây cũng không đến nổi luống ca luống cuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...