Chương 59: 59
Vừa qua canh ba, kinh đô cũng ngừng hoạt động buôn bán, yên lặng bao trùm khắp mọi nơi, trời đêm không sao đất tối không người.
Trên mái hiên cao của căn phòng, một thân ảnh màu đen bỗng nhiên nhảy vụt xuống, bước chân nhẹ nhàng tránh khỏi Cấm quân tuần tra rồi dừng lại ở cửa sau của một căn nhà nào đó, người này xoay mình nhảy lên tường, vừa đáp xuống đất thì bị tiếng xé gió vùn vụt qua tai nhào đến tấn công.
Bóng đen có thân thủ nhanh nhẹn nên tránh được, nhưng sau đó là chân phong và quyền phong dày đặc đánh tới khiến cho bước chân của gã loạng choạng, bóng đen không còn sức đánh trả, chỉ đành lui từng bước về phía sau, lao lên cành cây đạp xuống mái ngói tháo chạy, nhưng xông tới trước mặt chính là một nắm đấm rất mạnh.
Vì né tránh đòn đó mà bóng đen đã nhảy xuống khỏi đầu tường, đang định phản kích nhưng lại phát hiện cao thủ tấn công hắn đang đứng trên đầu tường bên kia, đưa lưng về phía ánh trăng sáng như lưỡi hái, không nhìn rõ mặt mũi.
Bóng đen siết chặt nắm tay, bị đánh chảy máu rồi mà vẫn còn muốn nghiêm túc tỷ thí lại một trận nữa, ngay lập tức có một cánh tay đột ngột giữ vai hắn lại: "Ngươi không đánh lại hắn đâu."
Bóng đen giật mình, quay đầu lại nhìn thấy khuông mặt quen thuộc: "Đại ca?" Gã tháo miếng vải đen che mặt xuống, thì ra là Triệu tam lang.
"Sao huynh cũng ở đây vậy?"
Triệu Trường Phong nhìn thứ gồ lên trong ngực áo của Triệu tam lang: "Đến tặng quà sao?"
Triệu tam lang che ngực, ấp úng: "Đệ không ngủ được, dù sao cũng không có việc gì làm, lại nghĩ cũng là anh em, nếu ngũ lang làm lễ Gia Quan mà lại chẳng bày tỏ, quả thật không thể nói nổi... Đệ tính lén chạy vào, thả quà rồi đi ngay, không cần gặp mặt, cũng chẳng cần nói chuyện, vẫn có thể biểu hiện tấm lòng."
"Ừ," Hiếm khi Triệu Trường Phong không khiển trách gã, chỉ xoay người rời đi: "Mọi ngóc nghách ở phủ quận vương đều có người trông chừng, đệ không vào trong được đâu, chớ uổng phí tâm tư. Nếu như có lòng, chờ ngày Triệu Bạch Ngư đi làm, đệ đến thẳng Nha môn đưa quà cho y là được."
Triệu tam lang đi được ba bước thì dừng, không cam lòng, chỉ thấy cao thủ kia vẫn còn đang ở trên đầu tường không nhúc nhích, phỏng chừng sẽ đợi đến khi bọn họ ra khỏi phạm vi phủ quận vương mới dừng tay, không nhịn được lầm bầm: "Một tòa phủ quận vương thôi mà, sao phải cần nhiều người trông chừng vậy? Lâm An quận vương võ công cao cường, lại là thủ lĩnh thiết kỵ Đường Hà, vậy mà vẫn cần người khác giúp hắn canh giữ vương phủ hay sao?"
"Đệ nói gì?"
"Hở?" Triệu tam lang vội đi theo: "Không, không có gì."
Gã vô thức giấu nhẹm chuyện hôm qua mình đã nhận ra Hoắc Kinh Đường chính là thủ lĩnh thiết kỵ Đường Hà mà ngày đó gã rình thấy được ở Dương Châu, thiết kỵ Đường Hà thần bí phi phàm, đó là đội quân giúp triều đình giết gian thần, đánh bại Đột Quyết trong thoại bản, nhất định là một chi đặc thù cần phải đi trong đêm đen, âm thầm bảo vệ đất nước, gã phải giữ lấy bí mật đó mới được.
Bình luận