🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 42: 42

Tờ mờ sáng hôm sau, Triệu Bạch Ngư và Hoắc Kinh Đường lặng lẽ chạy về nhà trọ, thay bộ quần áo nhăn nhúm ra, giúp đối phương chải đầu, hai người ở bên cửa sổ thì thầm to nhỏ.

"Sang năm là hai mươi rồi, muốn chọn ngày tốt làm lễ nhược quán* không?"

(*) Nhược quán: thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán.

"Tùy chàng thôi."

Triệu Bạch Ngư không để tâm lắm.

Hoắc Kinh Đường liếc nhìn Triệu Bạch Ngư, gật đầu một cái: "Ta biết rồi."

Triệu Bạch Ngư nghiêng đầu: "Chàng không sao chứ?"

Hoắc Kinh Đường cầm gương đồng soi kiểu tóc y: "Thế nào?"

Tóc đen được búi lên cẩn thận gọn gàng trên đỉnh đầu, dùng một cây trâm ngọc màu xanh để cố định lại, quanh búi tóc quấn một dây vải màu xanh nhạt, cái gáy trắng nõn lộ ra, dấu vết màu đỏ tím như ẩn như hiện nơi cổ áo, tất nhiên là Triệu Bạch Ngư không hề nhìn thấy nó.

Y ngắm nhìn một chút, chắc chắn không có vấn đề gì nữa liền đứng dậy, giũ giũ tay áo bào rộng, đứng nghiêm người nói: "Ngày nào đó nếu chàng sa sút thì có thể dùng tay nghề này ra ngoài làm thợ tóc được đấy, cỡ này thì cũng đủ để người ta tha thứ cho thói xấu chỉ biết chặt đầu không biết cạo đầu của chàng rồi."

Hoắc Kinh Đường bị y chọc cười: "Nếu ta mà sa sút thì chỉ cần tiểu lang nuôi ta thôi."

"Nuôi, bây giờ nuôi luôn." Triệu Bạch Ngư hào phóng vẫy tay: "Đi ăn cháo không, ta biết chỗ bán cháo ngon nhất ở đây."

Nói xong thì đi về phía trước, Hoắc Kinh Đường chắp hai tay sau lưng khảy vòng Phật, nhàn nhã đi theo bên cạnh Triệu Bạch Ngư. Hai người vừa ra đến sân đã gặp Hoàng Thanh Thường và Thôi phó quan, thế là chia nhau chào hỏi.

Triệu Bạch Ngư: "Các ngươi đi đâu thế?"

Thôi phó quan: "Tín sứ* của Trịnh Sở Chi đang chờ ở Nha môn, nói là phụng khẩu dụ của bệ hạ, phải đưa Hoàng cô nương và Tôn Phụ Ất hồi Kinh để điều tra."

(*) Tín sứ: người đưa tin/thư

"À, thế đã ăn gì chưa?"

Hai người đều hơi sững sốt, không biết làm sao lại chuyển đến chủ đề này rồi.

Triệu Bạch Ngư cười dịu dàng: "Ta mời các ngươi đi ăn cháo."

Thôi phó quan: "Nhưng tín sứ của Trịnh Sở Chi..."

Hoắc Kinh Đường: "Cho dù muốn đi Kinh Đô thì cũng phải lấp đầy cái bụng đã rồi mới lên đường chứ, đi thôi."

Tướng quân đã lên tiếng, Thôi phó quan không dám nói hai lời.

Hoàng Thanh Thường thấp giọng hỏi: "Tín sứ có khẩu dụ của bệ hạ, tiểu Triệu đại nhân làm như vậy... Có khi nào bị nói là kiêu căng liều mạng, bất kính với lời Thánh thượng không?"

"Trời cao hoàng đế xa, huống chi người tới cũng chỉ là tín sứ của Trịnh Sở Chi thôi, không phải tâm phúc của bệ hạ, ngươi ta băn khoăn, nhưng tiểu Triệu đại nhân và tướng quân thì không. Lại nói Trịnh Sở Chi kia tự cho rằng mình tính kế tiểu Triệu đại nhân thành công, nếu tiểu Triệu đại nhân không bị trêu đến nỗi tức giận, có lẽ sẽ khiến cho lão ta cảm thấy khó chịu đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...