🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of ĐẾ THIẾU SỦNG TRONG LÒNG: GIÁO THẢO QUỐC DÂN LA NỮ SINH

ĐẾ THIẾU SỦNG TRONG LÒNG: GIÁO THẢO QUỐC DÂN LA NỮ SINH


Chương 5: Bao Nuôi Nam Thần Của Trường?

"Thiếu gia, cậu không sao chứ?"

Phó Cửu vừa mới đi xuống lầu liền thấy tiểu quản gia Trần Hiểu Đông thở hổn hển chạy về phía cô, ánh mắt nôn nóng thể hiện rất rõ ràng.

"Cậu có bị thương chỗ nào không? Đám người Hoắc Tư Vũ có phải lại..."

Không đợi Trần Hiểu Đông nói hết câu, Phó Cửu liền mở miệng: "Bị tôi đánh một trận."

"Cái gì?!" Trần Hiểu Đông cảm thấy mình lo lắng chạy thẳng đến đây, hai lỗ tai đều có vấn đề, gian nan hỏi: "Thiếu, thiếu gia nói là, cậu không bị đánh?"

Phó Cửu nhướng mày: "Nhìn tôi giống như vừa mới bị đánh lắm sao."

Nếu là cậu của ngày trước, chuyện đúng là như vậy!

Trần Hiểu Đông nói thầm ở trong lòng một câu. Hắn biết thiếu gia nhà hắn từ sau khi tỉnh lại có chút thay đổi.

Đầu tiên là khí chất vô cùng động lòng người, nhưng chuyện này không bao gồm việc hắn có thể đối phó đám người Hoắc Tư Vũ kia nha...

"Vậy vừa rồi cậu có gặp Tần thiếu hay không?" Trần Hiểu Đông cẩn thận hỏi.

Phó Cửu lười biếng duỗi thẳng người: "Không có."

"Không có vậy thì tốt!" Trần Hiểu Đông nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Phó Cửu cảm thấy kỳ quái. Tại sao đám người này nhìn giống như rất sợ cô gặp được vị Tần thiếu kia: "Nếu như tôi gặp được hắn vậy thì có chuyện gì?"

"Tôi sợ cậu sẽ trực tiếp ôm lấy chân hắn không chịu buông." Trần Hiểu Đông vừa nói xong, gương mặt đầy vẻ u oán liếc mắt Phó Cửu một cái: "Thiếu gia, cậu thực sự quên chuyện đã làm trước kia à?"

Trần Hiểu Đông không nhắc nhở thì tốt. Cậu ta vừa nói xong đúng thật là có ký ức không cam lòng trực tiếp hiện lên trong đầu Phó Cửu.

Giống như hiện tại ở nhà ăn.

Lần đầu tiên gặp Tần đại thần liền nhất kiến chung tình.

Sau đó thì... nói rằng muốn bao nuôi người ta!

Phó Cửu là loại người hiếm khi xấu hổ, hiện tại lại có ý định lấy tay che mặt.

Dù sao cô cũng là nữ vương hacker, vẫn muốn chứng minh mình trong sạch: "Người lúc trước muốn bao nuôi hắn không phải là tôi."

Vẻ mặt của Trần Hiểu Đông như muốn nói "Cậu nghĩ đôi mắt của tất cả giáo viên học sinh chúng ta đều bị mù sao."

Lại cố ý dặn dò Phó Cửu một câu: "Thiếu gia, cậu nghe tôi nói, nếu cậu có thích nam sinh cũng đừng động tay động chân với Tần thiếu. Thân phận của hắn cao hơn vài cấp bậc, chỉ bằng nhà họ Phó chúng ta cũng không dễ dàng trêu chọc!"

"Ừm." Phó Cửu trả lời vô cùng có lệ.

Trần Hiểu Đông dừng bước, vẻ mặt nghiêm túc như hiểu chuyện gì nên làm chuyện gì nên nói bằng lời: "Thiếu gia, cậu không thể thích con gái sao? Vì chuyện này nên ông chủ có ý kiến với cậu, không cho tiền tiêu vặt còn mặc cậu tự sinh tự diệt ở trong trường. Về sau chuyện thừa kế công ty cậu chắc chắn không có vé, mà cơ hội sẽ thuộc về hai chị em con riêng của ông chủ, thiếu gia không nóng nảy sao? Mà nếu là vì phu nhân, một người con trai vô dụng thì giúp được gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...