Chương 93: 🥦Chương 91: Mời khách
Lúc chạng vạng, gió lốc ào ào, một trận mưa to qua đi, không khí mát mẻ hợp lòng người, rặng mây đỏ rọi lên thềm đá trước cửa lớn của phủ Kinh Triệu.
Lục Yến mang theo Mạnh Duy đến gần phòng ký tên, mày hơi nhíu lại, nói: "Lỗ đại nhân làm sao vậy?"
Lỗ tham quân như ở trong mộng tỉnh lại "Ai" một tiếng, sau đó mới bỏ tay che trên mặt đi, lộ ra một đôi mắt bầm tím.
Dấu vết như vậy hiển nhiên là bị người đánh.
"Để Lục đại nhân chê cười." Lỗ tham quân giơ tay xoa đáy mắt.
Mạnh Duy nghi hoặc nói: "Ta nhớ rõ Lỗ đại nhân buổi sáng vẫn còn tốt lắm mà...... Chẳng lẽ là lúc sáng ra ngoài gặp phải điêu dân?"
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Lục Yến nói.
Tôn Húc thấy Lỗ đại nhân thật lâu không mở nổi miệng, liền đứng dậy thay hắn kể lại lý do "Mắt bầm tím".
Lỗ tham quân gần đây tâm sự nặng nề, Tôn Húc hỏi qua mới biết, hoá ra là tiểu thiếp trong nhà có thai. Có con nối dõi vốn là chuyện tốt, nhưng sầu là ở chỗ bụng thiếp thất lại lớn trước người ở chính phòng đằng trước.
Chính thê của Lỗ tham quân vốn cũng không làm khó thiếp thất kia, trước mắt lại như nước với lửa. Lỗ phu nhân bỏ xuống một câu "Chàng xem mà làm", rồi lập tức trở về nhà mẹ đẻ, hành động như vậy có khác gì với buộc Lỗ tham quân phải đưa ra lựa chọn đâu.
Lỗ tham quân cùng thiếp thất đối mắt tĩnh tọa một đêm, chén thuốc phá thai kia chung quy vẫn không hạ được.
Mấy ngày sau Tống gia thấy Lỗ tham quân vẫn không đi đón người, cũng nổi trận lôi đình. Giữa trưa hôm nay đệ đệ Lỗ phu nhân mới tự mình tìm tới nha môn, Lỗ tham quân sau khi rời khỏi đây thì theo tiểu cữu ca ra ngoài giao lưu quyền cước.
Lỗ tham quân không trốn, chỉ đứng im chịu đòn vì thế mới có hai con mắt bầm tím này.
Nghe Tôn Húc nói xong, Lục Yến nói với Lỗ tham quân: "Lệnh khốn vừa đi, ngài lập tức đi dỗ vậy nàng nhất định biết trong lòng ngài không bỏ xuống được nàng, tính tình tự nhiên sẽ càng lúc càng lớn."
Lỗ tham quân giương mắt nói: "Nhưng việc này rốt cuộc là ta đuối lý, là ta làm mất thể diện Tống gia."
Lục Yến bất đắc dĩ nói: "Ngài là mệnh quan triều đình, chuyện nhà lại nháo đến tận cửa nha môn, bọn họ có từng để ý thể diện của ngài chưa?"
Nghe Lục Yến nói mấy lời, Lỗ tham quân sao lại không hiểu.
Nhưng rõ ràng là hắn sai trước, thật sự là nửa phần tính tình cũng không dám phát.
Lúc này, Mạnh Duy thấp giọng nói: "Nếu Lục đại nhân gặp gỡ việc như vậy, ngài thấy nên làm thế nào?"
Lục Yến buông hồ sơ vụ án trong tay, nhàn nhạt nói: "Mặc kệ là được." Theo hắn thấy, tật xấu của nữ tử phần lớn đều là do được chiều mà thành, cứ mặc kệ cho bình tĩnh lại, khẳng định có thể tỉnh táo không ít.
Tôn Húc sờ chóp mũi không nói, hắn là lần đầu nghe thấy có người đi khuyên người khác như vậy.....
Tôn Húc xấu hổ cười, đi đến bên người Lỗ tham quân, vỗ lên vai hắn, dùng tay chắn môi, thấp giọng nói: "Bản thân Lục đại nhân chưa thành gia, đây là đứng nói chuyện không chê eo đau, ngài đừng có nghe ngài ấy, phu nhân của mình nên dỗ thì phải dỗ, lệnh khốn tính tình tuy có chút ngay thẳng nhưng cũng không có ý xấu, đơn giản là muốn ngài chịu thua thôi."
Bạn thấy sao?