🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 151: 🥞Chương 149: Kiếp thứ ba 3

Edit: Lạc
Beta: Phan Ngọc

Thẩm Dao ghé sát tai nàng cười nhạo, nói: “Đại tỷ, tỷ không muốn biết hắn trông như thế nào sao?”

Thẩm Nhiễm trừng mắt nhìn nàng, dùng khẩu hình ra hiệu: Là hắn cứu ta lên, sao ta lại không biết hắn trông như thế nào, rõ ràng là muội muốn nhìn.

Thẩm Dao giả vờ không hiểu, chen đầu qua, không tiếng động nhìn lén Chu Thuật An.

Chậc.

Quá tuyệt.

Nhìn khí chất này mà xem, có chỗ nào giống người xuất thân hàn môn đâu?

Chẳng trách vừa rồi người này nói xong hai chữ “cầu hôn”, Đại tỷ lập tức đỏ mặt. Thẩm Dao ngẩng đầu, không có ý tốt nhìn Thẩm Nhiễm.

Hai cô nương im lặng giao tiếp bằng mắt.

Thẩm Dao nháy mắt mấy cái: Không tồi nha, Đại tỷ, lo lắng trước đây của mọi người rõ ràng là thừa thãi rồi.

Đôi mắt hạnh của Thẩm Nhiễm trừng lại: Muội có giỏi thì nói thêm câu nữa!

Đúng lúc này Chu Thuật An lên tiếng: “Vãn bối vẫn còn một chuyện.”

Ánh mắt Thẩm Văn Kỳ dịu đi: “Còn chuyện gì nữa sao?”

Chu Thuật An nói: “Ngày ấy Thẩm cô nương của quý phủ hình như đối với vãn bối có hiểu lầm sâu sắc, hôm nay vãn bối tới còn vì muốn tự mình giải thích mọi chuyện, không biết Hầu Gia có thể chấp thuận?”

Vừa nghe lời này, Trầm Dao giật mình, khuỷu tay không cẩn thận đụng trúng bình phong, bình phong rung nhẹ, Thẩm Nhiễm lập tức giữ chặt.

Bầu không khí ngưng đọng.

Mọi người đều nhìn thấy tấm bình phong rung lên, muốn giả vờ không thấy cũng khó.

Chu Thuật An vô cùng biết ý không quay đầu lại.

Mắt Thẩm Văn Kỳ hiện lên một tia xấu hổ, nhưng mặt vẫn không đổi sắc, nói: “Con bé bị nhiễm phong hàn, để ta kêu người đi hỏi qua đã, ngươi chờ một lát.”

Chu Thuật An đáp: “Đa tạ Hầu gia.”

Một lúc sau, Thẩm Nhiễm và hai tỳ nữ đi đến hành lang phía sau nhà thuỷ tạ.

Chu Thuật An ngoảnh đầu nhìn nàng.

Chỉ thấy từ xa, một cô nương tay đang khép lại chiếc áo choàng rộng trên người, thắt lưng bằng gấm, thong thả đi về phía hắn. Đôi mắt nàng sáng, tràn đầy trông mong, long lanh tựa làn thu thủy.

Bốn mắt nhìn nhau, Chu Thuật An lên tiếng trước: “Nghe nói cô nương bị nhiễm phong hàn, không biết đã đỡ hơn chưa?”

Thẩm Nhiễm ho nhẹ một tiếng, đáp: “Đã khỏe hơn nhiều rồi.”

Chu Thuật An nhìn nàng lại nói: “Chuyện mấy hôm trước...”

Thẩm Nhiễm ngắt lời: “Cha đã giải thích cho ta, là ta hiểu lầm ngươi.”

Chu Thuật An tiếp lời: “Những tin đồn trong kinh thành kia... cũng tuyệt đối không phải tại hạ làm ra.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...