Chương 145: 🥞Chương 143 Chu Thuật An x Thẩm Nhiễm 6
Edit: Đào Chi Yêu Yêu
Beta: Tui ngủ lúc 11h
Hồng trướng(*) đan xen, một phòng nến đỏ.
(*) Màn trướng.
Thanh Lệ nhìn khuôn mặt yêu kiều của cô nương nhà mình, không nhịn được đỏ hoe đôi mắt.
Thẩm Nhiễm ngẩng lên nhìn nàng, “Ngươi khóc cái gì?”
Thanh Khê biết ngày đại hỉ không nên khóc nên nắm chặt bàn tay, gắng nhịn xuống dòng nước mắt đang trực trào ra, nói: “Nô tỳ không có khóc.”
Thẩm Nhiễm giơ tay lau khoé mắt nàng, “Hôn sự này là ta đồng ý, không ai ép ta cả, mau lau nước mắt đi, đừng để lang quân nhìn thấy.”
“Nô tỳ chỉ là quá vui thôi.” Thanh Lệ xoa đôi mắt nói: “Cô nương nhất định không biết hiện tại người xinh đẹp tới mức nào đâu.”
Thẩm Nhiễm cười nói: “Được rồi, đừng khen ta. Chờ lát nữa chàng sẽ trở về từ bữa tiệc chiêu đãi, ngươi đi hâm nóng canh giải rượu rồi bưng lại đây trước đi.”
Thanh Lệ gật đầu nói: “Dạ, nô tỳ đi ngay ạ.”
Qua một lúc lâu, ngoài cửa vang lên một loạt tiếng bước chân, Chu Thuật An đẩy cửa bước vào, trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, khóe miệng hiện lên nụ cười.
Thẩm Nhiễm cũng đang nhìn hắn.
Tuy nàng không có cảm giác khẩn trương như lần đầu thành hôn nhưng khi trước mắt xuất hiện nam nhân mặc hôn phục đỏ đậm chầm chậm bước đến gần nàng, trái tim vẫn không kìm chế được nhảy theo từng tiếng bước chân.
Chu Thuật An ngồi xuống cạnh nàng, giữ chặt tay nàng nói: “Phu nhân.”
Trên người hắn toàn là mùi rượu, Thẩm Nhiễm nhăn mày nói: “Canh giải rượu thiếp kêu người chuẩn bị cho chàng vẫn chưa xong, hay là chàng đi tịnh phòng tắm rửa trước?”
Chu Thuật An gật đầu, buông tay nàng, rất biết nghe lời mà đứng dậy đi tịnh phòng.
Nếu nhìn cẩn thận, khi hắn bước đi chân có chút nặng nhẹ không đồng nhất. Người này hơi say rồi.
Chu Thuật An rời đi không lâu, Thanh Lệ bưng canh giải rượu đi đến, nhỏ giọng nói: “Lang quân đã trở lại rồi ạ?”
Thẩm Nhiễm nghiêng đầu tháo khuyên tai, nói: “Đã trở lại, đang ở tịnh phòng.”
Thanh Lệ quay đầu nhìn thoáng qua, nói: “Vậy nô tỳ lui xuống trước.”
Chu Thuật An nhanh chóng trở lại.
Tắm gội xong, đôi mắt hắn cũng đã khôi phục vài phần thanh minh.
Thẩm Nhiễm bưng chén canh giải rượu đưa cho hắn, “Đã thổi nguội rồi, chàng mau uống đi. Ngày mai tỉnh dậy sẽ không đau đầu.”
Chu Thuật An cầm lấy.
Nam nhân nâng chén ngọc, mới đứa chén dán lên môi lại đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn nàng, câu khóe miệng nói: “Lúc này chắc chỉ là canh giải rượu thôi nhỉ?”
Thẩm Nhiễm đọc hiểu tia trêu chọc nơi khoé miệng hắn.
Tuy nàng da mặt dày nhưng cũng không kiềm chế được mà đỏ mặt. Ngày xưa chính mình làm ra sự việc việc kia, nay như còn hiện trước mắt...
Bạn thấy sao?