Chương 144: 🥞Chương 142: Chu Thuật An x Thẩm Nhiễm 5
Edit: Anperidot
Beta: Oanh Đình
Trước khi bước vào cổng Chu gia, Thẩm Nhiễm đã lường trước được phản ứng của hắn.
Giống như hắn đã nói, ai cũng muốn nắm trong tay tử thụ kim ấn y (*) để che chở thê nhi, hưởng vinh hoa phú quý. Dù hắn không để bụng chuyện nàng đã từng thành thân với ai nhưng hẳn vẫn sẽ để tâm đến chuyện con nối dõi. Do đó, nàng nghĩ mọi chuyện tiếp diễn theo hướng nào đi nữa thì cũng không nên là tình huống như bây giờ...
(*)'Tử thụ kim ấn y' con dấu vàng và ruy băng tím – vật liền thân của hoàng thân quốc thích xưa.
Khi Thẩm Nhiễm thất thần, một nụ hôn rơi xuống môi nàng.
Môi và răng quấn lấy nhau kịch liệt, giống như một cuộc trò chuyện im lặng. Tay nàng để trên khuôn ngực nở nang của hắn, như đang nói với hắn không nên làm như vậy. Nhưng hắn lại dùng sức đoạt lấy hơi thở nàng, dùng môi lưỡi nóng bỏng làm lòng nàng rối loạn.
Phu thê ân ái, cầm sắt hoà minh sao?
Bàn tay của nam nhân âm thầm dùng sức nắm lấy eo nàng, hơi thở trong trẻo, nóng bỏng phả vào cổ nàng.
Hắn rất rõ ràng, đây là nàng cố ý.
Cửa sổ khép hờ, mưa to xối xả, gió thổi mang theo mùi bùn đất lan toả khắp phòng. Hắn ôm nàng bước vài bước, ép nàng vào trong vách tường, siết chặt vào lòng, khiến nàng không còn đường lui.
“Còn điều gì muốn hỏi không, cứ nói ra đi.”
Thẩm Nhiễm ngẩng đầu đối mặt với hắn, im lặng hồi lâu, đột nhiên đưa tay sờ lên đỉnh lông mày, khóe mắt hắn, nhẹ giọng hỏi: “Chu đại nhân vẫn muốn cố chấp như vậy sao?”
Chu Thuật An điềm tĩnh nói: “Đúng vậy.”
Thẩm Nhiễm cười nhẹ: “Mấy ngày trước nếu như ta đồng ý với Lưu Triệt, ngài sẽ làm gì?”
Chu Thuật An nói: “Ta từng nói với nàng, quân tử sẽ giúp người hoàn thành số nguyện, còn ta thì không phải quân tử.”
Thẩm Nhiễm nói tiếp: “Chu đại nhân là đại thần thân cận của hoàng đế, nếu lấy ta ắt sẽ gây nhiều điều thị phi, tiền đồ rộng mở cũng bị ảnh hưởng, ngài không hối hận sao?”
Nghe vậy, Chu Thuật An vốn nhíu mày bỗng chốc nở nụ cười, “Hai việc này đối với ta mà nói, không phải là chuyện gì khó khăn.”
Từng câu từng chữ quả thực là sự bình tĩnh chỉ có những người ở địa vị cao lâu ngày mới có được.
Tiếng mưa rơi dần dần nhỏ xuống chỉ còn nghe thấy tiếng tí tách. Cũng không biết qua bao lâu, Thẩm Nhiễm thấp giọng hỏi: “Không biết Chu đại nhân chuẩn bị khi nào thì tới cầu thân?”
Lời nói vừa dứt, ánh mặt trời đúng lúc chiếu xuống khuôn mặt góc cạnh của nam nhân, hắn hơi giương khóe miệng, nở nụ cười hết sức quyến rũ, mê người.
“Nhất định sẽ sớm thôi.”
Lúc này Thẩm Nhiễm còn chưa đoán được, câu nói "sẽ sớm thôi" của hắn lại nhanh như vậy.
Bạn thấy sao?