🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 143: 🥞Chương 141: Chu Thuật An x Thẩm Nhiễm 4

Editor: Mạn Mạn
Beta-er: Tui ngủ lúc 11h

Gió thu hiu quạnh, cây rừng xào xạc, lá vàng rụng xuống, đáp lên phiến đá xanh ở đường, chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp.

Thẩm Văn Kỳ để hộ tịch của Chu Thuật An vào trong tay áo rồi rời khỏi Đại Lý Tự. Dọc theo đường đi, tâm tình ông có hơi phức tạp.

Kết thúc bữa tối, Thẩm Văn Kỳ gõ cửa phòng của Thẩm Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm.”

Cửa chậm rãi mở ra: “Cha tìm con có việc gì sao ạ?”

Thẩm Văn Kỳ gật đầu, bước vào phòng, ngồi xuống, phất tay về phía tỳ nữ.             

“Các ngươi lui xuống đi.”

Thanh Lệ đi đầu khom người lui ra.

Chờ người trong phòng đi ra hết, Thẩm Văn Kỳ thở dài nói: “Ta cũng không biết trong lòng con lại ẩn giấu nhiều chuyện như vậy.”

Thẩm Nhiễm ngẩn ra, chờ ông tiếp tục nói.

Ngập ngừng một lát, Thẩm Văn Kỳ nói: “Hôm nay hạ triều, đầu tiên ta đi đến Hình Bộ, sau đó lại đi đến Đại Lý Tự một chuyến.”

Thẩm Văn Kỳ nhìn thẳng vào Thẩm Nhiễm nói: “Ta vốn còn không hiểu sao con lại cự tuyệt dứt khoát như thế, hoá ra là vậy...”

Nghe vậy, mi tâm Thẩm Nhiễm  không khỏi nhảy thình thịch.

Thầm nghĩ: Đây mới là chỗ đáng giận nhất của nam nhân kia.

Những chuyện hắn nói hôm qua đều là lời nói bậy cả, chứng cứ rõ ràng đã bày sẵn ra đó, hắn chỉ chờ người có tâm đi tra mà thôi.

Thẩm Nhiễm đối diện với ánh mắt vạn phần đau lòng của cha, bỗng nhiên sinh ra cảm giác vô lực vì hết đường chối cãi.

Thẩm Văn Kỳ lấy hộ tịch từ trong tay áo ra giao cho Thẩm Nhiễm, nói, “Xem qua đi.”

Sau khi Thẩm Nhiễm mở ra, trong lòng không kiềm chế được xuất hiện một chút kháng cự.

Bên tai nàng bông vang lên giọng nói của Lý Đệ, “Nhiễm Nhiễm, nàng điều tra ta sao?”

“Nàng ta tên là Hà Uyển Như đúng không? Là biểu muội của ngươi sao?”

“Phải, nhưng nàng ấy là thê tử danh chính ngôn thuận của ta.”

Có một vài chuyện xưa tựa như vết thương cũ, rõ ràng đã không đau không ngứa nữa, nhưng một khi chạm đến vẫn sẽ khiến người ta nhớ lại tư vị lúc bị đâm một đao.

Nghĩ tới đây, Thẩm Nhiễm nắm chặt phần hộ tịch trong tay, run giọng hỏi: “Nếu cái này cũng bị động tay động chân thì sao ạ?”

“Lần này cha đương nhiên đã tìm người điều tra rõ rồi.” Thẩm Văn Kỳ nhìn Thẩm Nhiễm nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Nhiễm Nhiễm, không có ai ép con chứ, cha thấy hắn đối với con sâu đậm vô cùng, nhất định không giống với cái tên....”

Hai chữ “Lý Đệ” vừa buột miệng thốt ra, Thẩm Văn Kỳ đã vội vã nuốt xuống những lời còn lại...

Năm đó, Thẩm Nhiễm rơi xuống nước, chỉ mới ngắn ngủi một đêm nhưng đã bị làm rùm beng tới cả thành đều biết, những văn nhân mặc khách đó còn mượn chuyện này để sáng tác không biết bao nhiêu bài thơ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...