🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 31: 🥀Chương 30: Hoảng hốt

Ký ức theo thời gian trôi đi đã gần như biến mất kia đột nhiên giống như thủy triều mạnh mẽ đánh úp về phía hắn.

"Bạch Đạo Niên, ngươi không phải là thần y sao? Đã là thần y, sao bệnh của Thế tử gia ngươi lại trị không hết hả?"

"Thế tử gia có ân với ta, nếu như có thể cứu, sao ta lại không cứu?"

"Thứ kia gọi là 'hào' cổ độc, hào độc khi nhập thể sẽ không có bất luận dấu hiệu dị thường gì, nhưng sau ba năm, cổ độc sẽ nháy mắt hút khô lục phủ ngũ tạng, đoạt đi tính mệnh của người đó."

Bản edit này chỉ đăng duy nhất tại Wattpad ThanhThanh0631, những trang khác đều là ăn cắp, ăn cắp, ăn cắp!!!

***

Cảnh tượng sinh mệnh bản thân bị đe dọa cứ lần lượt hiện lên trong đầu hắn, đầu Lục Yến đau như muốn nổ tung, suýt chút nữa đã ngã từ trên ghế xuống.

Thấy vậy, Phù Mạn vội vàng nói: "Ngài sao vậy?"

Lục Yến lắc đầu, "Không có việc gì."

Lần đầu nằm mộng như vậy, hắn còn cảm thấy hết thảy đều rất hoang đường.

Trong suy nghĩ của hắn, những cảnh trong mơ, quẻ tượng, bất quá chỉ là lời nói vô căn cứ mà thôi.

Nhưng mà tới giờ phút này, hắn thực sự không thể không tin tưởng, đó chính là quả kiếp trước của hắn.

Mà tất cả những thứ hiện tại, chính là nhân.

Lục Yến lấy lại bình tĩnh, nói với Phù Mạn: "Cô có biết 'hào' độc không?"

Mặt Phù Mạn lộ vẻ kinh hoảng, thật lâu sau mới thấp giọng nói: "Sao ngài biết 'hào' độc?"

Lục Yến cong khóe môi. Quả nhiên, tất cả mọi thứ đều tương ứng.

Hắn nhìn nàng ta, nói, "Độc này có giải dược không?"

Phù Mạn lắc đầu, "Ta chỉ biết hào độc là loại cổ độc hiếm thấy, còn lại, chỉ có thể tìm gia huynh hỏi mới biết được."

Ánh mắt Lục Yến trầm xuống, không lên tiếng.

Nàng ta thật sự không biết, hay là vì muốn hắn cứu Bạch Đạo Niên nên giả vờ không biết, sao hắn có thể không rõ ràng?

Chẳng qua, việc đã đến nước này, Bạch Đạo Niên, người này, hắn nhất định phải cứu.

Lục Yến nói: "Lần cuối cùng cô nhìn thấy huynh trưởng cô là ở đâu, khi nào?"

Phù Mạn cắn môi dưới, nói, "Tháng trước là ở một trại nuôi ngựa ngoài ngoại ô phía đông, nhưng, tháng trước nữa lại là ở trong một quán trà."

Nói cách khác, hành tung của Bạch Đạo Niên nàng cũng không quá rõ ràng.

***

Sau khi Phù Mạn nói hết những tin tức bản thân biết ra, hai người cứ như thế ngồi yên một đêm.

Lục Yến nhìn đồng hồ nước, sắp đến giờ Mẹo bảy khắc, hắn xoa giữa mày, chậm rãi đứng dậy, "Lát nữa, chờ bà tử kia tiến vào, cô biết nên nói thế nào chứ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...