Chương 24: 🥀Chương 24: Chuốc say
Ánh trăng chiếu ra hình bóng của mảnh ngói lát trên mái.
Trên bàn, ánh nến giúp chiếu sáng sổ sách liên tục bập bùng, gió thổi qua, trang giấy phát ra âm thanh sột soạt.
Thân ảnh nam nhân hướng về phía nàng mỗi lúc một gần.
"Thẩm Chân." Giọng nói trầm thấp áp lực, tựa như có cái gì sắp bùng nổ.
Thẩm Chân chợt dừng bút, lông mi khẽ run. Nhấc mắt lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt u ám lại thâm thúy của hắn, cùng hầu kết liên tục lên xuống, khi nhanh khi chậm.
Thời điểm hắn dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, phần lớn đều không cho phép cự tuyệt.
Không chờ nàng nghĩ tiếp, Lục Yến đã rút bút lông sói trong tay nàng ra, ném xuống đất, đem sổ sách khép lại, đặt ở một bên.
"Ngồi lên đây." Lục Yến đứng dậy, dùng ngón trỏ gõ mặt bàn.
Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Chân nháy mắt đỏ bừng.
Một cỗ cảm giác bất lực lại tràn tới nữa.
Nàng không biết vì sao hắn vẫn luôn thích làm chuyện đó ở trên bàn nhưng cứ nghĩ đến mấy lần trước bị ma sát đến trầy da đầu gối, hai đùi cho dù thế nào cũng không nhấc lên nổi.
Thẩm Chân thật sự không thích cái tư thế này.
Lục Yến thấy nàng chậm chạp chưa động, cho rằng nàng ngượng ngùng, liền vòng tay ôm lấy thân thể nàng, cúi đầu cắn lên vành tai.
Khẽ cắn rồi day nhẹ, hơi thở nam nhân mang theo nhiệt khí cùng tiếng thở dốc gần như không thể nghe thấy, toàn bộ đều chui vào lỗ tai nàng.
Thân mình Thẩm Chân không khỏi run rẩy.
Nhưng một lúc lâu sau, ánh mắt nàng vẫn tiếp tục lảng tránh, hai cánh tay nhỏ chống lên ngực hắn, có vài phần ý tứ cự tuyệt.
Ánh mắt Lục Yến nhíu lại, duỗi tay vỗ nhẹ mông nàng, không có nguyệt sự.
Nàng không có tới kỳ kinh nguyệt......
Thẩm Chân bị động tác tự nhiên của hắn làm cho gương mặt càng thêm đỏ thấu, dưới tình thế cấp bách, nàng đành phải xốc váy lên cho hắn thấy từng mảng xanh tím còn chưa biến mất trên đầu gối.
Một màu xanh tím nổi bật hẳn trên da thịt trắng nõn hồng hào, mặc cho ai nhìn đều phải cho rằng người kia ở trên người nàng làm ác, không biết một chút thế nào gọi là thương hương tiếc ngọc.
Có lẽ, Lục Yến cũng cảm thấy vết thương trước mắt quả thực quá mức thê thảm, bàn tay nắm thành quyền để lên môi ho nhẹ một tiếng.
Thời điểm đặt nàng lại trên giường, khó có được lúc Lục Yến tự xét lại một chút.
Không thể làm nàng lại dùng sức ở đầu gối.
Nhưng mà thay đổi tư thế, tình huống vẫn không khả quan bao nhiêu.
Hắn thích để đèn, mà nàng chỉ thích bóng tối, lúc trước gần gũi vẫn còn tốt, ít nhất nàng không nhìn thấy ánh mắt trào phúng của hắn.
Mắt không thấy, nàng liền có thể để mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Nhưng một khi bốn mắt nhìn nhau, trái tim nàng như căng tới cổ họng.
Bạn thấy sao?