Chương 21: 🥀Chương 21: Kiều thiếp
Chuyến đi bí mật của Lục Yến tới Dương Châu đã sớm được quyết định, là vào ngày 24 tháng 11.
Mãi đến tận khi ngồi lên xe ngựa Thẩm Chân vẫn không dám tin rằng hắn lại thật sự đưa nàng cùng đi Dương Châu.
Dương Châu, nàng sẽ sớm được gặp lại Hoằng Nhi.
Xe ngựa lung lay di chuyển về hướng Nam, sau nửa canh giờ đã tới cửa thành.
Thẩm Chân nhìn ra bên ngoài, hồi ức không tốt đẹp lúc trước tựa như thủy triều dâng lên, hiện ra ngay trước mắt.
Đây là An Hóa môn, cũng là nơi mà ban đêm ngày ấy, nàng bị hắn bắt được.
Quay đầu ngẫm lại, nàng sở dĩ đến bây giờ vẫn còn sợ hắn, hẳn là không thoát được liên quan với chuyện hôm ấy. Hắn bước ra từ trong gió tuyết tựa như sứ giả địa ngục.
Thẩm Chân nhìn chằm chằm lệnh thông quan và hộ tịch giả trên tay hắn, như có điều suy tư.
Trong đầu lại không khỏi cảm thán nói: rõ ràng đều là làm giả công văn, nhưng người ta là giúp thánh thượng làm việc, nàng quả thật không so được.
Lục Yến đưa mắt nhìn Thẩm Chân, rồi duỗi tay nhéo má nàng: "Ta đây là công vụ, còn cô là lẩn trốn." Chút tâm tư này của nàng đã hiển hiện rõ ràng, không khác gì viết ra giấy rồi dán lên trên mặt.
Vừa vặn bị hắn bắt gặp, Thẩm Chân vội vàng thu lại ánh mắt, giả vờ như không có việc gì mà xoa mặt.
Lần này rời kinh, Lục Yến không dùng thân phận thế tử của phủ Trấn Quốc công cho nên bọn họ chỉ có thể chờ xếp hàng rất lâu mới tới lượt. Khoảng gần một canh giờ mới tới lượt đội ngũ Lục Yến chuyển giao hộ tịch cho quan sai canh cửa.
Trên hộ tịch viết chói lọi mấy chữ - trưởng tử Vệ gia - Vệ Hiện, huyện Ứng, thành Kinh Châu.
Thánh thượng đã ra tay, hộ tịch giả này quả nhiên không khác gì đồ thật, không nói đến kiểu chữ lớn nhỏ, dùng giấy dùng mực đều thống nhất với Hộ Bộ. Giống như người tên Vệ Hiện này thật sự tồn tại vậy.
Chốc lát sau, họ đã nghe thấy quan binh bên ngoài lạnh giọng hô: "Cho đi."
Sau khi ra khỏi thành, Thẩm Chân vén rèm xe ngựa lên, tò mò quan sát, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng rời khỏi Trường An.
Xe ngựa đi hướng về phía Đông, núi non cảnh sắc bên ngoài cũng dần dần thay đổi, xuyên qua núi, qua sông, qua hồ, không khí dần trở nên mát mẻ.
Lục Yến liếc nhìn Thẩm Chân tựa như đang muốn vươn cả đầu ra ngoài, khóe miệng hơi động đậy nhưng rồi cũng không quản nàng. Nàng mới mười sáu, hẳn là lần đầu tiên ra kinh, tò mò một chút cũng bình thường.
Nhưng đối với Lục Yến, cho dù bây giờ bên ngoài có phượng hoàng bay qua cũng chẳng có chút lực hấp dẫn với hắn.
Hắn xoa giữa mày, nhắm hai mắt lại nghỉ ngơi.
Chạng vạng, Dương Tông vén mành lên, nói: "Chủ tử, đường đi thực sự vẫn còn khá xa, thuộc hạ cho rằng lát nữa tới gần sông biên giới, chúng ta có thể đi đường tắt."
Bạn thấy sao?