Chương 142: 🍠Chương 140: Chu Thuật An x Thẩm Nhiễm 3
Editor: Yxiang
Beta-er: Huân Bội Diên
“Ngài ấy ở đâu?”
Thanh Lệ đáp: “Đang ở trong thư phòng ạ.”
Thư phòng?
Thẩm Nhiễm lại hỏi: “Ngài ấy có mang theo những người khác tới không?”
Thanh Lệ lắc đầu, “Dạ không.”
Thẩm Nhiễm nhanh chóng chỉnh lại xiêm y, sau đó đẩy cửa vội vàng bước đi, vạt váy xanh lam cuộn tròn theo làn gió.
Rất nhanh, nàng đã đi tới trước cửa sổ của thư phòng phía tây.
Tầng tầng lớp lớp màn trúc được cuốn lên một nửa, sắc màn trắng thuần lả lướt tung bay trong gió, Thẩm Nhiễm dựa lưng vào tường, âm thầm lắng nghe tiếng nói chuyện bên trong.
Thẩm Văn Kỳ tán thưởng: “Bản vẽ cải biến lại guồng nước này trông thật sự tinh diệu, nhìn nơi này, bánh xe một khi chuyển động, ống trúc chứa đầy nước sẽ chạm tới đỉnh, lúc ấy nước sẽ tràn ra từ phía trên cao rồi chảy xuống máng gỗ, từ đó vừa có thể thoát nước, lại còn thuận tiện cho việc tưới tiêu. Thật sự vô cùng tuyệt diệu.”
Chu Thuật An nói: “Theo ý của Thẩm đại nhân, guồng nước đã qua cải biến này có thể sử dụng được không?”
“Đương nhiên là được.” Thẩm Văn Kỳ lại nói: “Dám hỏi Chu đại nhân, không biết bản vẽ cải biến này là xuất phát từ tay ai? Đã có chức quan trong kinh thành hay chưa?”
“Là một vị bằng hữu của vãn bối, tên gọi Dương Đức, người ở Gia Hưng Tô Châu, nhà bọn họ đời đời làm nông. Vài ngày trước, hắn đột nhiên tới kinh thành, cứ như vậy ném cho vãn bối một bức họa xong thì bỏ đi, vãn bối muốn giữ chân hắn cũng không giữ nổi.”
Thẩm Văn Kỳ gật đầu, đáng tiếc nói: “Vậy quả thật là vô tâm nhập sĩ(*). Ngày mai sau khi lâm triều, ta sẽ đem bản vẽ guồng nước trình lên trên thánh thượng, một khi được thánh thượng chấp thuận, chúng ta có thể lập tức ấn định số lượng lớn để chế tác, sau đó phân bố toàn quốc.”
Nghe thế, Thẩm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
(*) Ý là không có tâm tư làm quan.
Nghe thế, Thẩm Nhiễm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Giảm bớt căng thẳng, nàng lại cảm thấy bản thân thật sự là có lòng tiểu nhân, người ta chẳng qua là vì công sự mà đến, lại bị nàng nghĩ đi đâu rồi.
Thẩm Nhiễm chuẩn bị rời đi, lại nghe Chu Thuật An nói: “Vãn bối hôm nay đến, còn có một chuyện khác.”
Thẩm Văn Kỳ đặt bản vẽ trong tay xuống, nói: “Chu đại nhân có chuyện gì xin nói thẳng.”
Chu Thuật An nhìn Thẩm Văn Kỳ, lại gật đầu: “Vãn bối muốn cầu thú Thẩm Đại cô nương. Không dám mời bà mối tùy tiện tới cửa, cho nên hôm nay mới nhân có công sự, đến nhà bái phỏng.”
Ngay khi lời nói này vừa rơi xuống, bên ngoài thư phòng, tim Thẩm Nhiễm trực tiếp dâng tới tận cổ họng, còn trong thư phòng, Thẩm Văn Kỳ lại chau mày kinh ngạc.
Bạn thấy sao?