Chương 72: 🍙Chương 70: Kiếp trước III
Tháng mười ở Trường An, khí lạnh quanh quẩn, gió thổi đìu hiu.
Có bao nhiêu người thăng quan thì có bấy nhiêu người bị biếm chức, bất kể Thái tử bên này làm ra chuyện gì, Thành Nguyên Đế vẫn như cũ bế quan tu luyện, thậm chí còn đưa thêm mấy vị hậu cung phi tần tiến nhập đạo quán.
Nhưng làm đều là mấy việc ảnh hưởng xấu tới thân thể con người.
Dù trên dưới triều đình sóng quỷ vân quyệt nhưng nhìn qua cũng chẳng có ảnh hưởng gì nhiều với phủ Trấn Quốc Công căn cơ thâm hậu. Nhưng trong lòng Lục Yến vẫn luôn rõ ràng, trong tay Lục gia nắm binh quyền đủ để khiến vị tân quân tương lai kia kiêng kị...
Chỉ là hắn không nghĩ tới, mặc cho hắn âm thầm lo lắng, vẫn như cũ không kịp phòng ngừa.
Ngày 27 tháng 10, bông tuyết rơi xuống đất hoá thành sương.
Sáng sớm, Phàn công công bên người Thành Nguyên Đế cười giao cho phủ Trấn Quốc Công một đạo thánh chỉ.
Trấn Quốc Công không có ở phủ, Tĩnh An trưởng công chúa và Lục Yến thân mang quan phục đứng trước án chuẩn bị tiếp chỉ.
Gần đây Bắc cảnh không yên ổn, trưởng công chúa vốn tưởng thánh nhân đây là chuẩn bị để Lục quân mang binh xuất chinh, lại không nghĩ rằng, đạo thánh chỉ này thế mà là một đạo thánh chỉ tứ hôn.
Phàn công công cười tủm tỉm nói: “Chúc mừng trưởng công chúa, hôn sự của Thế Tử Gia và Hứa Thất Nương là thánh nhân để Cát Thiên Sư tự mình tính toán, chính là quẻ tượng ông trời tác hợp.”
Tiếng nói vừa dứt, Lục Yến bình tĩnh tiếp nhận thánh chỉ, nói tạ ơn, nhưng giọng nói lạnh như băng.
Sương đêm sâu nặng, mặt mũi trưởng công chúa tràn đầy vẻ mệt mỏi, ngón trỏ chống lên mặt, nặng nề xoa huyệt thái dương.
Ma ma bên cạnh thấp giọng nói: “Thế Tử Gia đến.”
Tĩnh an trưởng công chúa thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Để nó vào đi.”
Tuy nói ấn tượng của trưởng công chúa đối với Hứa Thất Nương cũng coi như tốt, nhưng bị người bên ngoài nhúng tay vào hôn sự của con trai mình, trong lòng đến cùng cũng tồn tại mấy phần bất mãn.
Nhưng dù trong lòng khó chịu, thánh chỉ cũng đã hạ, miệng vàng lời ngọc, ai cũng không thay đổi được.
Lục Yến đi tới, môi mỏng khẽ mím, trực tiếp ngồi xuống.
Trưởng công chúa thấy biểu tình này của hắn, trong lòng không khỏi hơi hồi hộp một chút, “Muộn như vậy, con còn có chuyện gì sao?”
Lục Yến bưng ấm trà trước mặt lên, hơi nâng cao, chậm rãi rót nước trà vào trong chén, đưa cho trưởng công chúa, nói: “Cửa hôn sự này làm phiền mẫu thân giúp con kéo dài đến cuối năm đi, mẫu thân giả bệnh là được.”
“Con có ý tứ gì?” Trưởng công chúa cau mày nói.
“Nương, nhi tử có người muốn cưới.”
Lời ấy như sấm đánh dậy đất.
Trưởng công chúa cầm chén trà trong tay, trì trệ, lâu sau mới lo sợ bất an nói: “Là ai?”
Bạn thấy sao?