Chương 69: 🍙Chương 67: Thiên vị
Lục Yến mang theo mấy nha lệ, đi một chuyến tới Bình Khang phường.
Vừa vào cửa, tú bà đã đi tới chỗ Lục Yến, "Đại nhân, ngài cuối cùng cũng tới rồi!"
Lục Yến nhíu mày, "Bản quan nghe nói hôm qua Đằng Vương đánh chết một vị ca cơ, ở đâu?"
Tú bà khụ liền hai tiếng nói: "Ai u, Lục đại nhân, đó chỉ là hiểu lầm, là một hiểu lầm lớn thôi! Chuyện đêm qua đều là Mi Nương không hiểu chuyện, không muốn hầu hạ người ta không nói cho ta biết thì thôi còn không rên một tiếng nhảy từ sương phòng lầu 3 xuống, chuyện này không có một chút quan hệ gì với Đằng Vương cả."
Dứt lời, bà ta lại quay đầu cả giận nói với một gã sai vặt: "Đi tra cho ta, rốt cuộc là kẻ nào không có não dám truyền ra lời nói hoang đường như vậy!"
Lục Yến nhấc khóe miệng.
Mấy tú bà này luôn luôn thấy tiền là sáng mắt, đột nhiên thay đổi sắc mặt như thế chắc đã được người phủ Đằng Vương nhét cho không ít.
"Vậy có muốn nghiệm thi không?"
Tú bà vội vàng lắc đầu, "Cả đời Mi Nương đã không có thể diện, trước khi đi hẳn không nên nghiệm đi......"
Nói đến cùng, Lục Yến cũng không phải loại người truy tìm đến tận gốc gác.
Hắn phá án, từ trước đến nay chỉ xem mẫu đơn kiện. Y luật pháp Tấn triều, không có người đệ đơn kiện, vậy nha môn cũng không có quyền hỏi đến.
Tú bà cười chỉ hướng về phía lầu hai, "Đại nhân, tối hôm qua Vân Chi phải chịu ủy khuất, vẫn luôn đợi ngài tới...... bằng không ngài đi xem nàng một chút?"
Ánh nhìn bốn phía tập trung trên người hắn.
Lục Yến "Ừ" một tiếng, ngay sau đó đi lên lầu, đến trước sương phòng treo thẻ bài "Xuân tịch", chậm rãi đẩy cửa ra.
Vân Chi khóc như hoa lê đái vũ(*).
(*) Nguyên convert là hoa lê dính hạt mưa, nghe có trầm cảm không.
Có thể lên làm ca kỹ đầu bảng nhất định phải cực kỳ xinh đẹp, mắt hạnh má đào, trước đột sau kiều, một ánh mắt là có thể khiến nam nhân không dời nổi mắt.
Chỉ là bây giờ bên mặt trái nhiều thêm một vết sẹo dài ba tấc.
"Đại nhân." Vân Chi quay đầu lại, lập tức nhào vào người Lục Yến, tiếng nói mang theo một tia khàn khàn, vừa nghe đã biết là thanh âm cực ủy khuất.
Thời điểm Lục Yến tiến vào phòng xung quanh có không ít người, Lục Yến cũng không có biện pháp đẩy nàng ta ra.
Dù sao, tất cả mọi người đều biết hắn là khách của Vân Chi.
"Đóng cửa lại." Lục Yến nói với Dương Tông.
"Dạ."
Cửa vừa đóng lại, trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.
Lục Yến đẩy tay nàng ta ra, cúi đầu nhìn xuống, "Ngươi có việc?"
Vân Chi lau nước mắt nói: "Hôm qua Đằng Vương muốn ép buộc Vân Nhi bồi hắn nhưng Vân Nhi từ chối, hắn ta liền rạch một nhát lên mặt ta, đại nhân hẳn cũng biết vì sao Vân Nhi từ chối!"
Bạn thấy sao?