Chương 60: 🍑Chương 58: Hứa Ý Thanh
Thẩm Chân cứng đờ cả người, mặt lộ vẻ xấu hổ, thấp giọng gọi một tiếng, "Đại nhân."
Lục Yến nói: "Đo xong rồi sao?"
Tiếng nói hắn lạnh nhạt lại khiến vành tai Thẩm Chân đỏ bừng.
Đường Nguyệt gật đầu nói: "Hồi Thế tử gia, còn chưa đo vòng mông."
Lục Yến gật đầu, nói: "Vậy mau chút đi."
Đường Nguyệt "Dạ" một tiếng, cầm lấy thước dây, ôm vòng lấy mông Thẩm Chân, đo xong, lại báo số với Mặc Nguyệt.
Nói xong kích cỡ, trong thất đều xấu hổ.
Hai người thập phần có ánh mắt mà lui xuống.
Lục Yến đi đến bàn, ngồi xuống.
Thẩm Chân duỗi tay nhặt xiêm y trên giường lên, nhanh chóng mặc lên người.
Tuy đưa lưng về phía hắn, nhưng nàng vẫn cảm nhận được lưng như bị mũi nhọn chĩa vào, mặc xong, mới trở về bên hắn.
Thẩm Chân búi một búi tóc đơn giản, trên đầu chỉ cắm một trâm bạch ngọc, nhìn phá lệ thanh thuần lịch sự tao nhã, "Sao hôm nay Đại nhân có thời gian rảnh lại đây?"
Vì sao Thẩm Chân sẽ nói những lời này đây?
Chính bởi mấy ngày nay Lục Yến đều rất bận rộn, đã biến mất vài ngày.
Kỳ thật, từ khi Lục Yến tiếp nhận chức vụ thiếu doãn ở phủ Kinh Triệu chưa từng có khoảng thời gian thanh nhàn, nhưng cũng không tới mức bận cả ngày lẫn đêm, không có thời gian ngủ nghỉ...... Nếu hỏi hắn vì sao đã vội đến vậy còn bớt thời giờ tới xem nàng thì chỉ có một lý do, là một hồi ác mộng của Thẩm Chân.
Ác mộng qua đi, Thẩm Chân thỉnh thoảng sẽ biến sắc mặt, tuy thái độ đối với hắn của nàng vẫn nhu hoà thuận theo như trước đây, nhưng rốt cuộc nàng nghĩ thế nào, Lục Yến không phải không biết.
Nàng run như cầy sấy, đơn giản là sợ có một ngày bị người phát hiện nàng là ngoại thất của hắn.
Nhưng chuyện này, trước mắt là tử cục.
Hắn đã không thể để nàng đi, lại không thể tùy ý mở miệng hứa hẹn chuyện vô cùng có khả năng không thể thành.
Trong suy nghĩ của Lục Yến, tốn thời gian dỗ nàng còn không bằng làm chút chuyện thực tế, dù sao y hiểu biết của hắn với Thẩm Chân, cho nàng thời gian, nàng sẽ có thể tự điều chỉnh tốt.
Mới vừa rồi Thẩm Chân mặc quần áo quá nhanh, cổ áo có một chỗ bị lệch, Lục Yến bảo nàng ngồi xuống, đưa tay sửa sang lại.
Nam nhân câu khóe môi, "Đến nỗi này sao, nàng nghĩ xem cơ thể nàng có chỗ nào ta chưa thấy qua?"
Thẩm Chân bị hắn nói làm cho mặt đen sì, chỉ có thể tự tìm bậc thang cho mình.
Nàng nâng cánh tay như ngó sen, bưng ấm trà, rót một ly, nói: "Đại nhân uống một ngụm trà đi."
Lục Yến tiếp nhận, nhấp một ngụm, sau đó lấy ra một hộp đồ ăn, đặt tới trước mặt nàng.
Thẩm Chân mở ra, bên trong là một chén chè hạt sen nấm tuyết, bên cạnh còn đặt ba khối điểm tâm nhân đậu đỏ, bên ngoài bọc một tầng màu hồng cánh sen, hẳn là khoai sọ.
Bạn thấy sao?