Chương 56: 🍑Chương 54: Động tâm
Phủ Trấn Quốc công, thư phòng.
Ánh nến trên bàn lập loè, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng gõ cửa.
"Vào đi." Lục Yến nói.
Dương Tông đẩy cửa ra, nhanh chóng đi tới phía trước, đưa cho Lục Yến một chồng thư tín, nói: "Chủ tử, Lỗ đại nhân từ quan lấy lý do là mắc bệnh về phổi, đây là các loại phương thuốc ám vệ Trường An điều tra được."
Lục Yến mở thư ra, rũ mắt đọc thầm, thật lâu sau, giương mắt nói: "Có tìm được đại phu lúc trước trị liệu cho Lỗ phủ không?"
Dương Tông lắc đầu, "Tháng mười năm trước đã trở về quê Từ Châu."
Lời này vừa xong, dự cảm bất hảo nháy mắt xuất hiện.
Trên đời này không thể có nhiều chuyện trùng hợp như vậy, Vân Dương hầu vừa ngã, một người lại một người tiếp nối nhau cáo lão hồi hương?
Chỉ sợ từ quan là vì thoát thân.
Một lúc lâu sau, Lục Yến lẩm bẩm: "Chỉ bằng bản lĩnh của Lý Đệ thật có thể đỗ tiến sĩ sao?"
Vào lúc hắn buột miệng thốt ra những lời này, kỳ thật cũng đã có đáp án. Nếu Lý Đệ có được nửa phần bản lĩnh của Vân Dương hầu vậy đầu năm nay cũng sẽ không để Công Bộ làm việc trông khó coi như vậy.
Thánh nhân không trách tội, chắc là Lục hoàng tử đã mở lời cho hắn.
Lý Đệ người này, luận tâm cơ, luận lòng dạ, luận thủ đoạn thì chẳng thua kém ai, nhưng duy nhất thiếu chính là tài học.
Vân Dương hầu có tiếng cương trực công chính hắn sớm đã nghe nói, cho nên mới đầu hắn chưa từng hoài nghi kết quả khoa khảo của Lý Đệ, rốt cuộc quan lại đỗ tiến sĩ nhưng không làm ra công tích gì cũng không phải không có.
Ngón trỏ Lục Yến gõ lên mặt bàn, thử ở trong đầu phác họa ra nguyên trạng sự tình.
Vân Dương hầu vì ái nữ mà sốt ruột, không tiếc lợi dụng quan hệ với Lỗ Tư để "đề bạt" Lý Đệ, sau đó Vân Dương hầu bị xét nhà, Lỗ Tư thấy tình thế không ổn liền từ quan, Thẩm Nhiễm bị Lý Đệ uy hiếp mới không dám tới quan phủ hòa li......
Dù Lục Yến không muốn nghĩ như vậy, nhưng trước mắt, chỉ có kết quả này là hợp lí nhất.
Lục Yến mở phong tin cuối cùng ra.
Lý Đệ thế mà trước khi lấy Thẩm Nhiễm còn từng cưới thê?
Hắn tuy đã nghĩ tới cuộc sống của Thẩm đại cô nương ở Lý phủ sẽ không quá tốt, nhưng không đoán được, Lý gia còn có thể làm được đến loại chuyện này.
Đúng lúc này, ngực Lục Yến càng thêm đau đớn, không khỏi nắm chặt phong tin trong tay.
Dương Tông quan tâm nói: "Có phải chủ tử mắc bệnh về tim không? Có cần tìm đại phu tới không ạ?"
Lục Yến xua tay, "Chuẩn bị xe ngựa."
Đại phu ở đâu, hắn biết rất rõ.
Xe ngựa đi qua mặt đường gập ghềnh, hơi có xóc nảy, ngực Lục Yến càng đau hơn, giữa trán toát ra một ra từng giọt mồ hôi......
Bạn thấy sao?