🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 53: 🍑Chương 51: Chột dạ

Bốn phía u ám, yên tĩnh không tiếng động, trên mặt đất phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ chiếu lại, xa xa vừa thấy, cực kỳ giống nước gợn trên Kính Hồ.

Lục Yến cúi đầu hôn lên trán nàng, "Nói đi, ta đều đáp ứng nàng."

Thân mình Thẩm Chân cứng đờ, trái tim trong ngực đập thình thịch vang dội.

Cho dù ngữ khí hắn khó được ôn nhu, nhưng ăn ké thì chột dạ, bắt người tay ngắn, khi có việc cầu người, khí thế khó tránh khỏi thấp hơn vài phần.

Nàng nhìn biểu tình ám trầm không rõ trên mặt hắn, suy nghĩ: Muốn nói dối hắn, bản thân nàng xác thật chưa đủ đạo hạnh.

Lục Yến đặt tay lên eo Thẩm Chân, chậm rãi vuốt ve, ngón trỏ xoa nhẹ ở eo nhỏ làm nàng hô hấp khó khăn.

Thẩm Chân trầm mặc nửa ngày, đẩy tay hắn ra, ngồi dậy, đã là cầu người, nói thế nào cũng phải có thái độ cầu người.

Giống như vừa rồi, thật sự không thấy được mấy phần chân thành.

Nàng nửa quỳ trên giường, nhu thanh tế ngữ nói: "Ta quả thực có một chuyện muốn cầu ngài giúp đỡ."

Lục Yến bễ nghễ nhìn thẳng vào mắt Thẩm Chân.

Việc nam nữ vẫn luôn rất phức tạp, hai người rõ ràng đã cùng nhau làm chuyện thân mật nhất, nhưng hắn vẫn cảm giác được, tâm của người trước mắt và hắn chi gian còn cách một tầng màng tuy mỏng nhưng rõ ràng như có thể chạm tới.

Vốn Lục Yến muốn biến chuyện này của hai người thành phương thức hai bên thoả thuận. Nàng vô danh vô phận làm ngoại thất của hắn, hắn quan tâm săn sóc người nhà nàng, đây với hắn mà nói không phải là việc khó gì.

Nhưng cuộc sống cứ trôi qua từng ngày một, hắn đã không khắc chế nổi lòng tham của chính mình nữa.

Vui thích, cảm kích, ái mộ, hắn đều muốn.

Thần sắc Lục Yến lạnh nhạt, nhàn nhạt nói: "Nàng nói đi."

Tay Thẩm Chân bám vào mép giường, âm thầm dùng sức, đầu ngón tay xanh nhợt nháy mắt trở nên trắng bệch, nàng nuốt nước bọt, nói: " Ta muốn nhờ đại nhân đưa chút thuốc vào Đại Lý Tự." Ngục Đại Lý Tự có ai, không cần nói rõ.

Thẩm Chân tiếp tục nói: " Trên người phụ thân có bệnh cũ, mỗi mùa mưa tới sẽ phát tác......"

Lục Yến ngước mắt nhìn thoáng qua nàng, tay đặt trên đầu gối nàng, tùy ý xoa nhẹ, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói một chữ: "Được."

Thẩm Chân kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Dễ dàng như vậy......?

Khóe miệng Lục Yến cong nhẹ, "Có chuyện nói thẳng không tốt sao, nàng thích giày vò ta vậy à?"

"Ta không có."

Nàng theo bản năng cãi lại.

"Đúng không, vậy xem ra Thẩm Tam cô nương ngày thường đã khắc chế bản thân nhiều rồi, nhiệt tình còn giấu rất kỹ." Môi mỏng Lục Yến khẽ mở, không nói được lời gì hay ho.

Thẩm Chân ho nhẹ một tiếng, một lúc lâu sau mới nghiêm túc nói một câu cảm tạ.

"Nằm xuống đi." Lục Yến tùy tay nhéo nhẹ lên mông - thịt của nàng, híp mắt nói:" Còn lên tiếng nữa, bản quan nhất định không cho nàng đi ngủ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...