Chương 76: 🍊Chương 74: Bị bắt
Chiều hôm nặng nề, một trận tiếng vó ngựa dồn dập đột nhiên im bặt.
“Chủ tử, tới rồi.” Dương Tông thấp giọng nói.
Nam nhân dựa nghiêng trên duyên xe ngựa chậm rãi mở bừng mắt, như không có việc gì xuống xe, tiến vào cửa lớn phủ Trấn Quốc công.
Sắc trời đã tối, Lục Yến bước vào tịnh thất, hơi nóng lượn lờ, gân xanh trên chán nam nhân nổi hết cả lên, đáy mắt toàn là phẫn nộ và thất bại, u tĩnh trong phòng càng làm nổi bật tiếng hít thở càng lúc càng nặng nề của hắn.
Chợt bên tai vang lên câu nói của Tùy Ngọc —— Có câu nói người mới không bằng người cũ, thanh mai trúc mã của người ta đã trở lại rồi, huynh đang hoảng lắm đúng không?
Hắn bỗng nhiên cười nhạo một tiếng, chính mình lao tâm lao lực nghĩ cách để phụ thân nàng quay lại triều đình, còn nàng thì sao?
Vì một nam nhân khác mà rơi lệ?
Cửu biệt trùng phùng cực kỳ vui sướng, đúng không?
Tắt đèn rồi nam nhân còn âm thầm nghiến răng, nói đến cùng vẫn là quan tâm nàng.
Sáng hôm sau, đám sương sớm tan đi, ngày mới lại bắt đầu.
Lục Yến dùng xong đồ ăn sáng, hạ đũa, đứng dậy, nói khẽ với Dương Tông nói: “Gửi thư chưa?”
Dương Tông nuốt nước miếng, thanh giọng nói: “Thuộc hạ chưa thu được thư hồi âm.” Có trời mới biết, hai ngày nay Dương Tông đều nhìn lên trời nhiều đến nỗi cổ đã cứng đờ, nhưng cho dù là vậy cũng không nhìn thấy nổi một con bồ câu trắng.
Nghe vậy, khóe miệng Lục Yến khẽ cong tạo thành ý cười.
Tốt, rất tốt.
Lục Yến cầm lấy mũ ô sa sải bước ra phía ngoài, Dương Tông nhìn theo bóng dáng vô cùng âm trầm, đưa tay lau mồ hôi trên mặt.
Mấy ngày sắp tới, chắc là không dễ sống đây......
******
Nguyên Khánh năm thứ mười bảy, mùng một tháng sáu, chợ phía tây, Trường An.
Sáng sớm Thẩm Chân đã mở rộng cửa Bách Hương các.
Mùa hè là thời điểm hương phấn, son phấn các loại linh tinh bán chạy nhất, thời gian gấp rút, Thẩm Chân chỉ điều chế hơn ba mươi lọ hương phấn liền khai trương.
Thanh Khê vừa đùa nghịch đồ vật được bày biện vừa nói: “Cô nương, ngăn tủ bên trái đều trống rỗng, có phải muốn mang hàng lưu trữ ở nhà kho ra bán không?”
Thẩm Chân lắc đầu, “Không được, những bình hương phấn ở đó thời gian có chút lâu rồi, hương vị cũng không bằng ban đầu nữa, nơi này ta tính toán dưỡng chút hoa cỏ bán.”
“Hoa cỏ?”
“Đúng vậy, lúc ở Dương Châu ta đã phát hiện, bán hoa cỏ lợi nhuận cực cao, một gốc cây hoa mộc lan đẹp một chút có thể bán được 3000 xu, ta tính rồi, nếu bán mẫu đơn ở Trường An có lẽ có thể bán được 5000 xu tiền.”
Thanh Khê cười nói: “Không nghĩ tới cô nương còn có tài kinh thương.”
Thẩm Chân chống cằm, thở dài.
Bạn thấy sao?