🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 74: 🍊Chương 72: Chờ ta

"Ta không cần tiền của chàng, cũng không cần bồ câu của chàng!"

Thẩm Chân nức nở nói: "Ta không cần, ta đều không cần!" Chỉ cần nàng có thể ra ngoài, nàng nhất định sẽ nuôi nổi Thẩm Hoằng.

Lục Yến sững sờ nhíu mày.

Thẩm Chân đưa trả hộp chữ nhật trên tay lại cho hắn, thật lâu sau mới khiến hô hấp trở nên bình ổn, "Đại nhân ngày mai còn phải lên trực, nên sớm rời đi."

Bốn phía không một tiếng động, ánh nến lúc sáng lúc tối rọi lên mặt hắn. Nam nhân cười khẽ một tiếng.

Thẩm Chân ngước mắt nhìn hắn, không rõ vì sao hắn lại cười.

Hình dáng cao gầy, đôi con ngươi xa cách, khóe miệng thoáng nhếch lên.

Hắn vẫn là dáng vẻ lạnh lẽo, một chút cũng không thay đổi.

Cũng không biết tại sao, bên tai Thẩm Chân đột nhiên vang lên hai tiếng hắn từng niệm qua vô số lần -- "Chân Chân".

Từng tiếng lọt vào tai khiến hai mắt dần trở nên mơ hồ, nước mắt lớn như hạt đậu đọng trong hốc mắt chợt như không kìm được rơi xuống.

"Bảo ta đi nhanh một chút, vậy nàng còn khóc gì chứ? Hửm?" Giọng nói nam nhân khàn khàn.

"Ta không nỡ xa Đường Nguyệt và Mặc Nguyệt, hai người bọn họ đối với ta rất tốt." Thẩm Chân cố chấp đáp lại.

"Thật sao? Vậy khi Thanh Khê rời khỏi nàng sao không thấy nàng khóc thế?"

Thẩm Chân bị hắn làm cho nghẹn họng, trái tim hơi đau nhói.

Oán hắn tuyệt tình, oán hắn không chịu dỗ dành nàng...

Lát sau, Lục Yến đưa tay, dùng ngón cái xoa nhẹ đáy mắt nàng.

Hắn càng lau, nước mắt nàng rơi xuống càng nhiều, một giọt rơi xuống, ngực của hắn lại càng đau thêm.

Thật sự là muốn mạng hắn.

Thẩm Chân âm thầm hít sâu, né tránh đụng chạm của hắn, dùng sức nắm chặt đầu ngón tay, nói với chính mình: Thẩm Chân, thoát khỏi thân phận không thể nói cho người khác, mi không nên khóc, thật sự không nên khóc...

Huống hồ ngày mai Hoằng Nhi đã về rồi, An ma ma và Thanh Khê cũng trở lại, về sau nàng muốn gặp tỷ tỷ lúc nào thì gặp...

Nàng còn có cái gì không thỏa mãn?

"Thẩm Chân." Lục Yến trầm giọng cắt ngang suy nghĩ thôi miên bản thân của tiểu cô nương, "Chờ ta một chút, không cần quá lâu đâu."

"Chờ chàng làm gì?"

Thẩm Chân ngẩng đầu nhìn hắn, lông mày hơi chau lại.

Nhưng đến chính nàng cũng không phát hiện, dáng vẻ nàng nhíu mày cực kỳ giống nam nhân đối diện.

Lục Yến kéo tay nàng qua, không nhanh không chậm nói: "Tam cô nương không ngại đoán xem?"

Thẩm Chân rút về tay, bật thốt lên: "Ta không khôn khéo như đại nhân, đoán không ra."

Lục Yến nhẩm lại trong miệng hai chữ 'khôn khéo', vô ý nhíu mày, biết nàng đối với hắn có oán khí.

Bên ngoài, trời đột nhiên mưa, phía trên mái hiên phát ra thanh âm lộp bộp, gió nhẹ lướt qua, thổi khô vệt nước mắt trên má nàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...