🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 50: 🍉Chương 48: Chân tướng

Thẩm Nhiễm vừa ra Trừng Uyển, chớp mắt một cái, bên ngoài thế nhưng đã rơi xuống từng hạt mưa, trên đường Trường An mờ mờ tựa như ảo mộng.

Thanh Lệ giơ một chiếc dù giấy lên che trên đầu Thẩm Nhiễm, "Cô nương gặp được người chưa ạ?"

Thẩm Nhiễm gật đầu: "Gặp được rồi, đi thôi."

Về Lý phủ, nàng ngồi trên ghế gỗ tử đàn hồi tưởng lại những lời nói của Lục Yến, cũng không biết mất bao lâu, khóe miệng Thẩm Nhiễm bỗng câu lên một nét cười khổ, một tia cười khổ nhận mệnh.

Quả thực là một nam nhân cao minh.

Gió nhẹ phất qua, nàng nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi.

Thần sắc nam nhân trầm tĩnh, ngữ khí chắc chắn, phảng phất mang theo một ma lực tự nhiên mê hoặc lòng người khiến người ta không kìm được đi theo lối suy nghĩ của hắn mà đồn đoán.

Lời hắn nói sẽ làm ngươi sinh ra vô tận mơ màng, làm ngươi nghĩ rằng hắn làm hết thảy đều là vì Thẩm Chân.

Nhưng mà thực tế thì sao?

Hắn thật ra cái gì cũng chưa nói.

Cẩn thận nghĩ lại thấy cũng phải thôi, Thế tử gia phủ Trấn Quốc công sao có thể vì nữ nhi của một tội thần mà tham dự đảng tranh? Giúp Đông Cung tìm y, chẳng qua là vì thánh nhân muốn nâng đỡ Thái Tử thôi.

Tất cả những điều hắn làm, nếu dùng bốn chữ để khái quát, vậy chính là thuận thế mà làm.

Hai tay Thẩm Nhiễm gắt gao nắm chặt, với tính tình kia của Thẩm Chân, làm ngoại thất cho hắn có khác gì dê vào miệng cọp đâu?

Nhưng nàng có tư cách gì đi trách cứ Lục Yến chứ?

Y lập trường của hắn, thuận thế mà làm không sai, ngay cả lời cuối cùng hắn nói với nàng cũng không sai -- Thẩm Chân nếu rơi vào tay người khác, chỉ sợ tình huống còn chẳng tốt bằng hiện tại.

A.

Thẩm Nhiễm cười tự giễu.

Rất nhiều chuyện, từ lúc bắt đầu, đều là nàng sai.

Màn đêm buông xuống, Thanh Lệ bưng một chậu nước đi đến, "Cô nương, bên ngoài đã cấm đi lại ban đêm, cô gia hôm nay hẳn là không trở về."

Thẩm Nhiễm "Ừ" một tiếng nói, "Hầu hạ ta thay quần áo đi."

Thẩm Nhiễm cởi ra áo choàng ngắn bên ngoài.

Nhìn vào cánh tay đầy vệt xanh tím của mình, suy nghĩ xuất thần, đây là dấu vết nam nhân kia lưu lại trên người nàng.

Hắn đã động thủ như thế, sao còn có thể về nhà?

Thẩm Nhiễm vén tóc ra sau tai, nhìn ánh nến trong nhà lay động không tắt, nhớ lại 5 năm trước.

Năm ấy nàng gặp gỡ hắn, cũng chỉ là tiểu cô nương mới mười sáu.

Đó là một ngày mùa hè, nàng cùng vài vị tỷ muội đi bộ ven hồ Thư Mịch các ngắm hoa, có lẽ là trời vừa mới mưa xong, phiến đá xanh được rửa trôi sạch sẽ, nàng không cẩn thận một cái liền ngã thẳng vào trong hồ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...