🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 43: 🍉Chương 41: Dỗ nàng

Xe ngựa lộc cộc tiến về phía trước, bàn tay Thẩm Chân bám lên mép xe ngựa, hai mắt xuất thần, một đường đều uể oải không hề lên tiếng.

Gió nhẹ thổi qua, Lục Yến một tay xốc lên màn che, nói với Thẩm Chân: "Theo tiến độ này phải ban đêm mới có thể đến trạm dịch tiếp theo, nàng có đói bụng không?"

Thẩm Chân lắc đầu, "Không đói bụng."

Lục Yến giơ tay nhéo lỗ tai nàng, nói: "Vậy khi nào đói bụng nhớ nói với ta, biết không?"

Thẩm Chân mặc hắn xoa vành tai của mình, nhỏ giọng nói: "Đa tạ đại nhân."

Lục Yến chọn mi.

Tuy rằng theo bản năng hắn cảm thấy cảm xúc của nàng hơi đi xuống, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ xoa xoa huyệt Thái Dương, nhắm hai mắt lại.

Vì có thể sớm đến nơi đặt chân tiếp theo, đoàn người đều không có tâm trạng quan sát cảnh sắc non xanh nước biếc, một đường đi rất nhanh, cũng chẳng dám nghỉ ngơi.

Rốt cuộc vào giờ Tuất, bọn họ đã đến trạm dịch.

Thẩm Chân đỡ Lục Yến từ trên xe ngựa xuống dưới.

Bọn họ chuẩn bị nghỉ tạm, bắt đầu phân phát lương thực cùng nước uống, đúng lúc này, Phù Mạn cầm bình thuốc, đi tới nói, "Thẩm cô nương, ta thấy chân cô vẫn chưa khỏi hẳn nên cầm tới một ít thuốc mỡ giúp lưu thông máu, tan vết ứ bầm, có thể bôi sáng hay tối đều được."

Thẩm Chân tiếp nhận, dừng một chút, mới nói: "Đa tạ Bạch cô nương."

Phù Mạn nghe nàng thay đổi xưng hô, ngẩn ra, tiện đà nói: "Thẩm cô nương chớ có khách khí."

Nghe nàng khách khí "Bạch cô nương", Lục Yến mới đột nhiên nhớ tới lời hắn đã nói qua với nàng...

Cảm xúc của nàng đi xuống như thế chẳng lẽ là bởi vì bốn chữ "Khuê trung danh dự"?

Lòng có hoài nghi, lại nhìn Thẩm Chân, càng nhìn càng thấy đúng.

Bất quá Lục Yến - người khởi xướng này, cho dù hắn biết rõ bản thân chọc trúng chỗ đau của Thẩm Chân, cũng sẽ không cố ý đi giải thích, rốt cuộc ở trong mắt hắn, loại sự tình này, y tính tình, bản tính của nàng, đợi một lát là qua thôi.

Ít nhất, giờ phút này hắn đúng là nghĩ như vậy.

Mà Thẩm Chân bên này, không mất bao lâu, cư nhiên thật sự không phụ kỳ vọng của hắn, điều tiết tốt cảm xúc của mình.

Sắc trời dần dần tối sầm, gió núi bắt đầu nổi lên, Thẩm Chân đặt ấm nước trong tay xuống, nói với Lục Yến: "Đại nhân, không còn sớm nữa, ta đỡ ngài vào trong trạm dịch nghỉ ngơi."

Lục Yến bị thương không nhẹ, trước mắt xác thật cần phải nghỉ ngơi nhiều, liền gật đầu, choàng tay lên vai nàng.

Cùng lúc đó, Phù Mạn đang uống cháo, cái muỗng trong tay bỗng "cạch" một tiếng, rơi xuống, ánh mắt nhìn theo thân ảnh hai người đang đi xa dần.

Bạch Đạo Niên điểm nhẹ lên trán nàng, "A Nhã, muội đang nhìn gì vậy?"

Phù Mạn hoàn hồn, lắc đầu nói: "Không, không có gì."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...