🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 117: 🍈Chương 115: Dưỡng ngoại thất?

Trường An hạ liên tiếp hai trận tuyết lớn, trên mặt đất kết sương, thời tiết rét đậm nhưng cảm tình giữa hiền tế Lục Yến và nhạc phụ Thẩm Văn Kỳ lại bằng mắt thường có thể thấy không ngừng tăng lên.

Tuy Thẩm Văn Kỳ thấy Lục Yến không phải là người con rể làm vừa lòng ông nhưng cũng không thể không thừa nhận, Lục Tam Lang của phủ Trấn Quốc công bất luận là xuất thân hay tài mạo, quả thật là nhân tài kiệt xuất tại kinh đồ này. Sở dĩ lần trước cố tình xa cách, nói trắng ra là do tư tâm của người làm cha mà thôi.

Đời người còn dài, không ai biết được phần nhiệt tình này của Lục Yến bị thời gian mài giũa, tương lai còn có thể dư lại mấy phần.

Thẩm Văn Kỳ chỉ hy vọng, nhiều năm sau lúc Lục Yến hồi tưởng giờ phút này, còn có thể nhớ rõ Thẩm Chân là hắn dụng tâm cầu thú. Dù sao, nam nhân luôn là người hiểu rõ nam nhân nhất, chỉ có thứ hao hết tâm tư để có được thì mới biết quý trọng.

Chỉ cần Lục Yến có thể yêu thương con bé nhiều một chút, ông không còn cầu gì hơn.

Mà những điều Thẩm Văn Kỳ suy nghĩ, Lục Yến tự nhiên cũng hiểu, đừng nói Thẩm Văn Kỳ chỉ ra oai phủ đầu với hắn, cho dù ông cố ý khó xử, hắn cũng chỉ chịu biết chịu đựng. Dù thế nào thì hắn làm ra chuyện gì với nữ nhi người ta, trong lòng hắn hiểu rõ hơn ai hết.

Kể từ lần đó, Lục Yến sẽ ngẫu nhiên tới cửa, lễ nghĩa trịnh trọng, ngoại trừ nói tới việc công, đôi lúc cũng hạ bàn cờ với Thẩm Văn Kỳ, chưa bao giờ bước vào nội viện một bước, cũng chưa trèo tường vào Thẩm phủ.

Đương nhiên, trước mắt, muốn trèo qua cũng không phải dễ dàng.

Lục Yến giơ tay đếm ngày, từ sau khi tứ hôn, hắn hầu như không gặp được nàng mấy lần.

Hắn vốn định nhân ngày sinh thần của mình đưa Thẩm Chân ra ngoài một ngày, nhưng lại nhớ đến cuối năm vạn quốc tới triều bái, rồi nhớ tới Hứa gia, một chút tâm tư cũng không còn nữa.

Lục Yến xoa huyệt Thái Dương thấp giọng nói: “Hồng Lư Tự bên kia có động tĩnh gì không?”

Dương Tông thấp giọng nói: “Hứa đại nhân giám thị rất nghiêm, người chúng ta sắp xếp không đi vào được.”

Ánh mắt Lục Yến nhíu lại, xoay chuyển nhẫn ban chỉ trên tay.

Đại điển triều Tấn gồm hiến tế, kinh diên, tấu thỉnh, khách khứa, tiến xuân, ban chỉ, giao miếu, việc liên quan đến nghi lễ cát hung, cùng với ghi chép lại lịch sử triều kiến, chư quốc triều cống, đều do Hồng Lư Tự chưởng quản.

Kinh thành trước mắt hoàn toàn khác biệt với cảnh trong mơ, nếu hắn muốn biết hiện tại Hứa hậu có chủ ý gì, vậy nhất định phải gài được người vào Hồng Lư Tự.

Nhưng cố tình chủ sự của Hồng Lư Tự lại là đệ đệ của Hứa thừa tướng, Hứa Khang Lâm.

Trầm mặc một lúc, Lục Yến nói: “Chỉ có thể xuống tay từ vị Khâu thiếu khanh kia.”

Khâu thiếu khanh tên là Khâu Thiếu Thanh. Tuy cả triều đều biết người này theo phe cánh của Ngụy Vương, nhưng hắn lại có một nhược điểm cực lớn, cũng là nhược điểm vô số nam tử mắc phải, một nhược điểm dễ hỏng việc nhất —— chỉ cần nhìn thấy mỹ nhân là không cất nổi bước chân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...