🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 116: 🍈Chương 114: Phép tắc

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua khe cửa, thoắt cái đã tới trung tuần tháng mười.

Gió thu lạnh lẽo, bóng cây trơ trọi.

Thẩm Chân mới vừa ăn sáng xong chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến một loạt động tĩnh ồn ào. Thẩm Chân khoác kiện áo choàng đi ra ngoài cửa thì nhìn thấy phụ thân mang theo mười mấy người thợ tay cầm dụng cụ cắt gọt, mộc, rìu, mực nước, dây thừng đi về phía tây sương.

Thẩm Văn Kỳ nói với một người thợ mặt chữ điền: “Xây chỗ này cao hơn chút nữa, hai thước thì càng tốt.”

Người thợ đáp: “Dạ được.”

Thẩm Văn Kỳ gật đầu, lại nói: “Sân viện phía Đông Bắc bên kia ta chuẩn bị đổi thành từ đường, lát nữa mấy người dẫn người sang đo đạc phạm vi dài ngắn ra sao.”

Nam tử mặt chữ điền gãi thái dương, vẻ mặt xin lỗi nói: “Hôm nay đi gấp, mấy huynh đệ chỉ mang theo mực nước với dây thừng, quên mang thước đo.”

Thẩm Văn Kỳ nói: “Không sao, trong thư phòng ta có thước đo, lát nữa ta lấy lại đây cho mấy người.”

Người thợ nghe vậy nói liên tiếp hai tiếng “Được, được”, lại nói: “Đại nhân còn có yêu cầu gì khác không?”

Thẩm Văn Kỳ trầm mặc một lúc, ông nhìn quanh bốn phía, ánh mắt chung quy vẫn dừng phía trên tường bắc, đây là chỗ tường cách Bắc Nhã uyển mà Thẩm Chân ở gần nhất.

Thật sự là hơi thấp.

Câu nói ngày xưa của Lục Yến lần thứ hai văng vẳng bên tai Thẩm Văn Kỳ.

Thẩm Văn Kỳ dừng một chút, nói với mấy người thợ xây: “Tường ở viện này đập đi rồi dùng xi măng xây lại cho cao hơn đi.”

Ông muốn thử nhìn xem, tường lũy chính ông tự mình trông coi còn có ai có thể trèo qua.

Nghe thấy phụ thân muốn xây tường lại, Thẩm Nhiễm cuối cùng vẫn không nhịn được, “Phốc” một tiếng bật cười.

Tường này xây để phòng ai, nàng nhắm mắt lại cũng đoán được.

Kinh Triệu Doãn chưởng quản trị an Trường An thế nhưng cũng có một ngày bị coi thành tặc mà đề phòng……

Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Chân hoàn toàn đỏ bừng, chột dạ lay nhẹ cánh tay Thẩm Nhiễm, “Tỷ tỷ cười cái gì.”

Thẩm Nhiễm bỡn cợt nhìn Thẩm Chân một cái, “Muội nói xem?”

Thẩm Chân không có lời gì để nói, xoay người trở về sân viện.

Nửa canh giờ sau, Trương cô cô vén rèm đi đến.

Mẹ đẻ Thẩm Chân chết bệnh, Thẩm Văn Kỳ không cưới người khác, trong nhà không có chủ mẫu, Thẩm Văn Kỳ đành phải thỉnh một vị cô cô từ trong cung tới dạy Thẩm Chân quy củ của phụ nhân.

Thẩm Chân đứng dậy nói: “Trương cô cô.”

Trương cô cô cười nói: “Thập sắc tiên(*) hôm qua đã làm xong chưa?”

(*) Giấy mười màu. Một loại giấy nổi tiếng thời nhà Tống, được sản xuất ở Tứ Xuyên, còn được gọi là "Tạ Công tiên". Ở thời nhà Đường thì nổi tiếng với tên "Tiết Đào tiên". { Thục Tiên phổ} của Nguyên Phí có viết: Giấy được đặt theo tên người, gồm Tạ Công và Tiết Đào...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...