Chương 88: 🍇Chương 86: Đêm trước
Thời gian như bóng câu qua khe cửa, thoắt cái đã tới tháng bảy.
Bởi vì phủ Kinh Triệu kịp thời tróc nã người mang bệnh dịch, trận ôn dịch này cuối cùng cũng không ập xuống Trường An. Cùng lúc đó, trong kinh xảy ra một chuyện lớn.
Bệnh tim của Trịnh kinh triệu lại lần nữa phát tác. Sau khi biết được không có biện pháp trị tận gốc chỉ có thể tĩnh tâm tu dưỡng thì đã thừa dịp lần này Lục Yến lập công, đưa ra quyết định từ quan.
Ngày 7 tháng 8, Lục Yến ngồi lên vị trí Kinh Triệu phủ Doãn.
24 tuổi, tay cầm quyền cao, quan cư tam phẩm.
Tuổi trẻ khiến người ta hâm mộ.
Mà bên phía Lạc Dương, chứng cứ thứ sử Diêu Tranh cấu kết với Đột Quyết vô cùng xác thực. Xét nhà, tội liên đới, cả tộc Diêu thị bị treo trước cửa thành, vàng bạc tài bảo trong phủ, tất cả đều trở về kinh đô.
Lục hoàng tử tự thỉnh đi Lạc Dương trị dịch, nghĩa cử này tuy phấn chấn dân tâm nhưng trên đường đi trị dịch, Lục hoàng tử lại bất hạnh nhiễm phải ôn dịch. Cả ngày lẫn đêm đại phu đều phải chạy theo sau để bảo vệ cái mạng của hắn. Bệ hạ nghe nói chuyện này, tuy chưa triệu hồi hắn ta nhưng cũng ra lệnh đưa viện chính của Thái Y viện tới Lạc Dương.
Hứa hoàng hậu ngồi trong điện An Hoa thở dài...
Từ khoảnh khắc Công Bộ thượng thư bị cách chức truyền ra, Chiêu di nương ở Lý phủ tựa hồ càng được thêm sủng ái. Ngày ấy Hà Uyển Như sảy thai, khóc đến nao lòng, mắng to Chiêu di nương là đồ hồ ly tinh, Văn thị đau lòng tôn tử cũng ở một bên hát đệm.
Lý Đệ thấy Văn thị đau lòng rơi lệ, không thể đổ thêm dầu vào lửa, đành phải nhận lời Hà Uyển Như sẽ cho nàng ta thêm một đứa con, đồng thời nói nàng ta không được đổ oán hận lên người Chiêu di nương.
Lý Đệ sở dĩ sủng ái Chiêu di nương chính vì ba nguyên nhân. Thứ nhất, tự nhiên là bởi Chiêu di nương có công phu của hồ ly tinh, luôn khiến nam nhân mê muội. Thứ hai, Chiêu di nương là người của Hứa hậu, mật tin từ Lan Ninh uyển truyền ra đâu phải chỉ có một hai phong, Lý Đệ sủng ái nàng ta, thân cận nàng ta có khác gì biểu hiện trung thành với Hứa hậu đâu.
Thứ ba, cũng là nguyên nhân trọng yếu nhất, hắn muốn vị trí Công Bộ thượng thư.
Nhã viện u tĩnh, sáng sớm, những tia nắng đầu ngày soi vào phòng, Thẩm Nhiễm vén chăn màn lên, đi giày xuống đất. Thanh Lệ hầu hạ nàng rửa mặt, "Sắc mặt cô nương hơi tái nhợt, có cần dùng phấn không ạ?"
Thẩm Nhiễm lắc đầu.
Đúng lúc này, một tì nữ tên Quất Diệp vội vàng chạy tới.
Thẩm Nhiễm nhìn trong gương đồng, thấy nàng muốn nói lại thôi, bình tĩnh lên tiếng: "Nói đi." Hai sân viện kia ngày ngày đều không khác gì hát tuồng.
Quất Diệp hít sâu một hơi: "Hôm qua Hà di nương bị bệnh, sốt cao cả đêm. Vừa rồi lang quân đi thăm nhưng Chiêu di nương lại náo loạn đòi ăn bánh đậu đỏ..."
Thanh Lệ nói: "Nói tiếp."
Quất Diệp rũ mắt nói: "Lang quân cưỡi ngựa đi chợ phía đông rồi ạ."
Bạn thấy sao?