🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 87: 🍇Chương 85: Xét nhà

Phủ Tôn thượng thư.

Phu nhân Tôn gia lui tới như thường, bưng canh đã nấu tốt đi đến thư phòng phía Tây Nam.

Tôn Chính Thuyên cúi đầu, nhìn thư tín suy trong tay nghĩ xuất thần, cửa phát ra tiếng “Kẽo kẹt” quấy rầy suy nghĩ của ông ta.

“Chàng đều đã mấy ngày không về phòng ngủ rồi? Chức Công Bộ thượng thư này là phải dùng mệnh tới làm sao?” Tôn phu nhân duỗi tay chọc bờ vai của ông ta.

“Thư Nhi.” Tôn Chính Thuyên kéo tay phu nhân nhà mình.

Tôn phu nhân nhìn sắc xanh ở đáy mắt với tóc bạc hỗn độn ở thái dương của phu quân, chợt cứng lại bà ta đã không còn nhớ rõ, rốt cuộc ông ấy có bao nhiêu năm không mở miệng gọi mình như vậy.

Dù sao cũng là phu thê nhiều năm, tâm bà ta cũng không có lý do mà trầm xuống theo.

“Vất vả cho nàng rồi.” Tôn Chính Thuyên giương mắt xem bà ta, cười một chút, nếp nhăn ở khóe mắt dồn vào một chỗ, hiện rõ vẻ già nua.

“Sao lại nhìn ta như vậy?”

Tôn Chính Thuyên nhìn bà ta thật lâu, hốc mắt trở nên ửng đỏ, mới trầm giọng nói: “Nàng ra ngoài trước đi.”

Tay Tôn phu nhân run nhè nhẹ, “Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Không có việc gì, chỉ là chốc lát sẽ có người tới tìm ta.” Tôn Chính Thuyên nói.

“Đã trễ thế này còn ai đến tìm chàng?”

Tôn Chính Thuyên vẫy tay, “Người của Công Bộ,”

Tôn phu nhân hồ nghi gật đầu, chậm rãi nói: “Vậy chàng nhớ đi nghỉ sớm.”

Bên ngoài sắc trời âm trầm, bốn phía vắng vẻ không một tiếng động, một tiếng sấm đánh xuống, tiếng mưa rơi tí tách cũng bắt đầu vang lên, lực độ giọt mưa đập lên mái không ngừng tăng thêm, giây lát mưa to như chút.

Tôn Chính Thuyên ngồi phía trước bàn, nhìn mũ cánh chuồn suy nghĩ xuất thần.

Đột nhiên, phía sau ông ta vang lên tiếng đế giày cọ xát với khung cửa sổ.

Lúc này nghe được tiếng động như vậy, theo lý thuyết, ông ta hẳn nên sợ hãi, nhưng không biết vì sao, cái tâm cả đời lay động kia lại đột nhiên trở nên bình tĩnh, giống như mặt hồ trong đêm khuya không gió cũng không lan.

Tôn Chính Thuyên ngẩng đầu nhìn thấy một người, người nọ mặc y phục đen tuyền, đeo khăn che mặt.

Vị này chính là Lâu công công, người đắc lực nhất bên cạnh Hứa hoàng hậu.

“Tôn đại nhân.” Lâu công công gật đầu nói.

“Lâu công công đêm khuya xuất hiện tại đây là có ý định gì?”

Lâu công công không nhiều lời, đưa một phong thư đưa cho ông ta, “Tôn đại nhân xem xong sẽ biết.”

Tôn Chính Thuyên tiếp nhận, chậm rãi mở ra, nhìn nhìn, giống như đột nhiên từ trong phong tin nhìn thấy hai con ngươi xảo trá của Hứa hoàng hậu.

Mỗi một nước cờ bà ta đi nhất định phải chuẩn bị sẵn hậu chiêu, thủ đoạn như vậy khiến người ta không rét mà run.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...