Chương 18: 🍁Chương 18: Thương tiếc
Bóng đêm dần dần dày đặc, ngoài trời tuyết bắt đầu rơi, không khí càng lúc càng lạnh.
Lục Yến xoay người lên ngựa, kẹp chặt bụng ngựa nghênh ngang đi.
Gã sai vặt trông giữ chuồng ngựa khom người hỏi Dương Tông: "Không phải sắp cấm đi lại ban đêm rồi sao? Sao giờ này thế tử gia còn ra cửa?"
Dương Tông thở dài một hơi nói: "Thế tử gia bận rộn chuyện công, còn cách nào khác đâu."
***
Gió lạnh thổi lồng lộng, luồn vào trong tay áo. Lúc hắn đến Trừng Uyển, khung cảnh thành Trường An như ứng với câu thơ: "Sáu phố phường trống giục người nghỉ ngơi, chín con đường trong không gian ánh trăng mênh mang soi rọi."
Tuyết rơi rất mau, chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp, đáp lên mấy phiến đá xanh trên đường. Bước chân của Lục Yến dồn dập, khi dẫm mạnh phát ra từng tiếng vang "Bịch, bịch".
Lúc này, Mặc Nguyệt đang cầm chổi trúc dọn dẹp tuyết còn đọng lại, thấy Lục Yến tới bèn vội vàng đứng dậy: "Nô tỳ gặp qua thế tử gia."
Lục Yến đưa thuốc trong tay cho Mặc Nguyệt: "Sắc thuốc thì dùng lửa vừa, đun nhanh một chút." Ngay sau đó, hắn sải bước vào Lan Nguyệt các.
Trong phòng, ánh nến bập bùng, ngoài trời tuyết bay tán loạn.
Hắn đi vào nội thất, đập vào mắt là Thẩm Chân đang cuộn người nằm trên giường, bóng dáng nhỏ xinh mảnh khảnh như vậy thật khiến người ta thương tiếc.
Hắn ngồi xuống mép giường, cúi người kéo chăn ra, để lộ thân thể Thẩm Chân.
Lục Yến vén sợi tóc rối trên mặt nàng ra sau tai. Hắn nương theo ánh lửa nhìn ngắm nàng, giữa trán nàng hiện lên vẻ mỏi mệt như có như không, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cơ thể thì nóng bất thường.
Môi nàng hơi hé như đang nói chuyện, đáng tiếc thanh âm quá nhỏ, Lục Yến đành phải cúi đầu lại gần để nghe.
"Lạnh."
Nàng khe khẽ nỉ non.
Lục Yến nhìn quanh, trong phòng đã đặt bốn chậu than, bây giờ nếu thêm hai cái, chỉ sợ nàng vẫn kêu lạnh mà thôi.
Hắn rũ mắt trông nàng, đưa ngón cái vuốt ve khuôn mặt mềm mại.
Thẩm Chân nhỏ bé, mềm yếu như một đóa hải đường nũng nịu trong nhà ấm, sợ gió, sợ bão, càng sợ kham khổ.
Lục Yến đắp chăn lại cho nàng, sau đó ngồi một bên nghe Đường Nguyệt nói: "Nàng vẫn luôn sốt cao vậy à?"
"Hôm qua thì không ạ, Thẩm cô nương chỉ nói đầu hơi choáng muốn ngủ một lát, nhưng tới khi nô tỳ dọn bữa tối lên đã bắt đầu nói mê sảng rồi." Lúc đó hẳn là đã nóng đến mức ngất xỉu.
Lục Yến cúi đầu nghĩ ngợi, đã sốt một ngày một đêm, không thể cứ để tiếp tục như vậy được.
"Mang một thau nước ấm lại đây." Lục Yến nói.
Nghe vậy, Đường Nguyệt ngẩng đầu nhìn Thẩm Chân đang bệnh đến mụ mị đầu óc ở bên cạnh, như nghĩ tới gì đó rồi vội vàng thưa: "Dạ."
Bạn thấy sao?