🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 11: 🍁Chương 11: Cưỡng bách

"Cô có thể suy nghĩ như thế là điều tốt nhất." Dứt lời, Lục Yến đẩy bàn tay đang nắm chặt góc áo hắn của nàng ra.

Đúng lúc này, Dương Tông gõ cửa, "Thế tử gia."

"Vào đi." Lục Yến nói.

Dương Tông trông thấy Thẩm Chân thì muốn nói lại thôi, nhưng Lục Yến lại không có ý định kiêng dè, hắn nói: "Nói ở đây."

Dương Tông gật đầu, "Sau khi Thế tử gia sai Lưu Du mang tiền đến cửa hàng Kim thị, ban đầu thật sự không gây ra chút sóng gió gì, nhưng hai ngày nay bất luận là Bình Khang phường, tiền trang, quán rượu hay các quán trà đều đang nghị luận chuyện này. Thuộc hạ cảm thấy là có người cố ý chế tạo tin đồn."

"Lưu Du đâu?"

"Dựa theo thế tử gia phân phó, đã đi Tề Châu ngược hướng với Dương Châu rồi ạ." Thẩm Hoằng bị đưa đi Dương Châu, mà người trả tiền là Lưu Du lại đi Tề Châu. Làm như vậy là vì muốn khiến người ta mơ hồ.

"Ngoại trừ chuyện này ra... hôm qua, Lý phu nhân đi một chuyến tới Bách Hương các ở chợ phía Tây, trước khi trời tối còn đi tới Lộc Viện." Thẩm Nhiễm đi Bách Hương các tìm ai, người trong phòng hiển nhiên biết rõ mà không nói ra.

Nghe thế, trái tim Thẩm Chân thắt chặt lại.

Bàn tay trắng tựa bạch ngọc của nàng giấu dưới bàn âm thầm dùng sức. Có trời mới biết, nàng chỉ muốn hỏi thăm qua tình hình gần đây của Hoằng Nhi, cùng với báo một tin bình an cho trưởng tỷ.

Nhưng nàng không dám mở miệng.

Nguyên nhân cũng bởi vì hắn. Ngày ấy sau khi chia tay với Hoằng Nhi, Dương Tông muốn nàng nhớ kỹ một câu: Ngoại trừ bảo đảm tính mạng của tiểu công tử Thẩm gia, sau này bất cứ chuyện gì nàng cũng không được phép mở miệng cầu Lục Yến, bao gồm cả việc hỏi thăm về Thẩm gia. Nếu như không tuân thủ quy củ, vậy phiền Thẩm cô nương nàng rời khỏi Trừng Uyển.

Nhưng hôm nay lại để nàng nghe thấy những chuyện này, sao nàng có thể không quan tâm đây?

Chóp mũi chua xót, trước mắt nàng lập tức biến thành mơ hồ.

Cùng lúc, Lục Yến dường như cảm thấy được điều gì, hắn ôm ngực, nhíu mày nhìn nàng.

Đưa tay nắm nhẹ chiếc cằm trời sinh trắng nõn của Thẩm Chân, chậm rãi nói: "Ta đã nói với cô thế nào?"

Thẩm Chân hít sâu một hơi, nuốt nước mắt vào trong.

******

Tịnh thất có bốn phiến bình phong lớn từ gỗ nam đính tơ vàng, hơi nóng
bốc lên. Lục Yến đi rồi, Thẩm Chân ngồi trong thùng gỗ, ngồi suốt cả buổi chiều.

Cho đến khi bị nước làm cho lạnh cóng.

Từ lúc ban đầu vô cùng tủi thân cho đến khi hoàn toàn bình tĩnh trở lại, nàng chỉ dùng một buổi chiều.

Nàng từ từ đứng dậy, bước ra khỏi thùng tắm, khoác tạm xiêm y.

Mặc Nguyệt đúng lúc đi vào, định hỏi Thẩm Chân còn cần thêm nước ấm hay không, nhưng vừa vào cửa đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho hô hấp cứng lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...