🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 37: 🌻Chương 36: Câu dẫn

Không thể không nói, trang phục nam nhân ở trên người nàng quả thật có một phen phong vị khác.

Trường vạt vốn rất bình thường ở trên người nàng, theo dáng nàng ngồi, nổi lên gợn sóng gập ghềnh, mạc danh, nhiều thêm một tia cấm kỵ mỹ cảm.

Lục Yến nắm chiếc eo thon, đưa tay rót cho nàng một chén rượu, đưa tới, Thẩm Chân giơ tay tiếp nhận.

Hắn rót một chén, nàng cũng uống một chén.

Hương rượu nồng đậm tràn ngập trong hơi thở nàng. Chốc lát sau, gương mặt bắt đầu đỏ hồng.

Lục Yến nhìn tiểu cô nương đã có năm phần men say trong lồng ngực, không nhịn được duỗi tay thưởng thức vành tai nàng, yêu thương hôn lên khóe mắt.

Thần sắc hắn nhu hòa, nhưng ngữ khí lại vẫn trước sau như một lãnh ngạnh, "Sao lại thích khóc như vậy?"

Thẩm Chân trừng mắt phản bác, "Trước kia ta không có thích khóc." Uống rượu thêm can đảm, câu nói này quả thật không sai.

Lục Yến nhéo mặt nàng, cười nhẹ, "Hử, đúng không, vậy hoá ra tất cả đều là ta làm nàng khóc?"

Thẩm Chân cúi đầu, không nhìn hắn.

Lục Yến cũng không nói chuyện. Bàn tay đặt bên hông nàng vẫn tiếp tục vuốt ve.

Thấy nàng luôn không theo tiếng, hắn dùng bạc câu vén lên mành lụa, vỗ lên bả vai, bảo nàng nhìn ra cảnh đẹp như họa bên ngoài.

Ánh mắt nhìn theo ngón trỏ - gió lạnh thổi qua, vạn nhà thắp đèn. Không biết suy nghĩ tới điều gì, thần sắc nàng tối sầm lại.

Lúc sau, nàng nghiêng đầu nhìn hắn nói: "Đại nhân, ta có một chuyện muốn hỏi ngài."

Lục Yến ánh mắt hơi chọn, "Nói."

"Vì sao đại nhân không muốn thấy ta khóc?" Kỳ thật Thẩm Chân đã sớm muốn hỏi hắn, nhưng vẫn luôn không có cơ hội.

Lục Yến mặt không đổi sắc nói: "Trời sinh không mừng." Nói xong, lại theo bản năng mà sờ chóp mũi.

Hắn có thể nói thế nào?

Chẳng lẽ nói cho nàng, chỉ cần nàng khóc, trái tim hắn sẽ đau đến phát run sao?

Ai ngờ Thẩm Chân bỗng dưng nắm lấy hắn tay, ôn nhu nói: "Ngài đáp ứng ta chuyện này, về sau ta sẽ không khóc nữa."

Lục Yến nhéo cằm nàng, "Hiện tại đã biết nói điều kiện với ta rồi sao?"

Thẩm Chân cười, "Có được không?"

Lục Yến uống một chén rượu, "Nói đi."

Thẩm Chân ôm eo hắn, miệng nhỏ đến gần bên tai: "Ngài đáp ứng ta trước đã?"

Ánh mắt Lục Yến hiện lên sắc bén, "Được một tấc lại muốn tiến một thước?" Điều kiện còn chưa nói đã bắt hắn hứa hẹn, đây không phải được một tấc lại muốn tiến một thước thì là gì?

Thấy hắn tức giận, Thẩm Chân học theo đặt tay lên eo hắn vuốt ve qua lại.

Lục Yến bị nàng làm cho cứng người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...