🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An


Chương 36: 🌻Chương 35: Mềm lòng

Có lẽ dọc theo đường đi khí áp quá thấp, cho nên vừa vào Lộ Viên, Thẩm Chân lập tức trở về Xuân Hi đường của mình.

Vừa bước vào cửa, Đường Nguyệt liền nói: "Cô nương, cổ của người..."

Nghe nàng kinh ngạc nhắc nhở, Thẩm Chân mới nhớ tới đêm qua ở trong rừng rậm, người nọ đã gặm cắn nàng hồi lâu. Theo bản năng che kín cổ mình, nàng thấp giọng nói: "Lấy cho ta cái gương đồng tới đây."

Đường Nguyệt xoay người đưa cho nàng.

Thẩm Chân giơ gương đồng lên, híp mắt nhìn rõ, khuôn mặt nhỏ "phù" cái đỏ bừng.

Những ấn ký màu hồng hôm qua trước mắt đã hoàn toàn biến thành màu đỏ sậm, trông rất dọa người. Trách không được vừa rồi Dương Tông nhìn nàng một cái, lập tức liền cúi đầu...

Nghĩ tới đây, Thẩm Chân vội vàng từ hộp trang điểm lấy ra một ít son phấn.

Bôi rồi lại bôi, vẫn không thể che lấp dấu vết.

Đường Nguyệt nhìn đáy mắt nàng nồng đậm mệt mỏi, nói: "Chắc cô nương mệt mỏi rồi, để nô tỳ hầu hạ người tắm gội?"

Hôm qua cưỡi ngựa xóc nảy hồi lâu, hai chân nàng đã mỏi tới mức không thể động đậy, nhưng nghĩ hôm nay là trừ tịch (giao thừa), trên người như thế nào cũng không thể lưu lại bụi bẩn của năm cũ nên nghe theo gật đầu.

Thẩm Chân đi vào tịnh thất, cởi ra váy thường, trung y, chân trần bước vào trong nước.

Nàng chậm rãi ngồi xuống, dòng nước ấm áp dần dần chạm tới cần cổ nàng. Trong phòng, khung cảnh mờ ảo.

Thoải mái làm nàng lim dim đôi mắt.

Đường Nguyệt đỡ thân thể nàng hướng về phía trước, để lộ đôi vai trần trên mặt nước, vừa xoa bóp, vừa nói: "Qua năm, cô nương đã mười bảy đi."

Thân mình Thẩm Chân hơi chậm lại, gật đầu.

Mười bảy sao?

Nàng nhớ rõ năm trước lúc này, phủ Vân Dương hầu vẫn là nơi khách đến đầy nhà, khách khứa lui tới nối liền không dứt.

Đầu năm, trưởng tỷ về nhà, còn từng nắm tay nàng trêu ghẹo, "Chân Chân, những công tử tài tuấn mới vừa rồi tới đưa hạ lễ đó muội thấy Ngũ Lang của Tống gia tốt, hay là Tam Lang của Kỳ gia tốt?"

"Muội xấu hổ cái gì, đều mười sáu rồi, không sớm thì muộn cũng phải nghị thân."

***

Hiện tại hồi tưởng, giống như đã là chuyện của đời trước.

Cũng không biết cha, trưởng tỷ, nhị tỷ sống như thế nào.

Cũng may, trước trừ tịch người nọ còn để nàng gặp lại Hoằng Nhi cùng ma ma. Như vậy đã tốt lắm rồi.

Nghĩ vậy, Thẩm Chân thở dài một hơi.

Nếu không trêu chọc hắn tức giận thì càng tốt.

Trên đường trở về vừa rồi, nàng nói tổng cộng chỉ có ba câu.

"Đại nhân, sự việc đêm qua có thuận lợi không?"

"Một đêm chưa ngủ, ngài mệt mỏi sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...