Chương 34: 🌻Chương 33: Mê choáng
🌻Bài mới của Châu Thâm nè, cả nhạc cả lời đều tuyệt vời ông mặt trời, hay a~~ mê!!!
~ 🌻 ~ 🌻 ~ 🌻 ~
Thanh Khê vừa gọi một tiếng đại nhân, đôi mắt Thẩm Chân tức khắc trợn tròn.
"Cô nương?" An ma ma nói.
Thẩm Chân tiến sát đến bên tai An ma ma, nói: "Ta phải đi, việc này, chờ lần tới lại nói cùng ma ma."
Nàng đẩy cửa ra, ngước mắt lên vừa hay đối mắt với người nọ.
Ánh nến trong phòng chiếu lên người hắn.
Dáng người cao gầy, dung mạo thanh tuyển (*) kiêu ngạo, thấy nàng ra tới, cũng chỉ nhàn nhạt nói một câu, "Cần phải đi."
(*) Sáng sủa, anh tuấn.
Ba chữ, thanh thanh lãnh lãnh, căn bản vô pháp phân biệt hỉ nộ.
Bản edit này chỉ đăng duy nhất tại Wattpad ThanhThanh0631, những trang khác đều là ăn cắp, ăn cắp, ăn cắp!!!
Thẩm Chân đi đến bên người hắn, theo bản năng mà sờ châu thoa trên đầu, sau đó như không có việc gì nói: "Đại nhân tới lúc nào?" Con người chính là như vậy, lời nói lúc buột miệng thốt ra, có muốn hối cũng hối không kịp.
Thanh âm vừa dứt, Thẩm Chân hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình.
Đây rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi mà.
Lục Yến cúi đầu đánh giá nàng, khóe miệng ngậm một mạt ý cười như có như không, nói: "Vừa đến."
Nghe hắn nói như thế, Thẩm Chân không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Đáng tiếc nàng không quay đầu lại, nếu quay đầu lại thì có thể thấy Thanh Khê đứng ở phía sau điên cuồng lắc đầu cùng ra hiệu bằng ánh mắt.
Lục Yến đi bộ hướng ra phía ngoài, Thẩm Chân ở phía sau yên lặng đi theo.
Hắn nắm ngựa, ý bảo nàng tự mình đi lên.
Thẩm Chân nỗ lực hai lần vẫn chưa thành công, đành quay đầu lại nói: "Đại nhân... Ta không lên được, ngài dạy ta một lần nữa được không?" Thẩm Chân nhìn vào mắt hắn, trong lòng lo sợ bất an.
Nàng bỗng nhiên cảm thấy hắn nhất định đã nghe được.
Lục Yến nhìn nàng một cái, mặt vô biểu tình dùng đôi tay tựa như gông cùm xiềng xích giữ chặt eo nàng, nhấc lên trên.
Thẩm Chân lập tức kéo lấy dây cương, cưỡi lên yên ngựa.
Lục Yến sau đó cũng xoay người đi lên.
Một đường trở về này, tốc độ hắn đi chậm lại rất nhiều khiến cho Thẩm Chân ngồi phía trước có cơ hội ngẩng đầu nhìn hắn, lần thứ nhất rồi lần thứ hai, rốt cuộc đến lần thứ ba, Lục Yến cuối cùng cũng nhịn không được nâng cao dây cương, dừng lại, cúi đầu đối diện với nàng.
Trăng rằm sáng tỏ lơ lửng trên bầu trời, sâu trong rừng rậm lá cây xào xạc rung động.
Một nam một nữ ngồi chung một con ngựa, đứng lặng trong gió đêm hiu quạnh.
Bạn thấy sao?