Chương 8: 🌺Chương 8: Tiệc mừng thọ
Bên ngoài, ánh trăng như bạc toả ra những tia sáng dịu nhẹ soi rõ từng viên gạch ngói lát trên mái Trừng Uyển.
Bốn phía vắng vẻ không tiếng động, ngay cả thanh âm nến cháy "lốp đốp" cũng có thể nghe thấy rõ.
Lúc này cách thời điểm gõ chuông buổi sáng còn một khoảng thời gian.
Sau khi Lục Yến dặn dò Thẩm Chân về sau không có việc gì thì không được khóc, có việc lại càng không được khóc, không được để bản thân ấm ức xong thì nằm xuống nghỉ ngơi một lát.
Thẩm Chân muốn đi tìm Thẩm Hoằng nhưng không dám quấy rầy hắn nghỉ ngơi nên chỉ đành ngồi tạm một bên, ngồi một lúc đã qua hai canh giờ.
Liên tục vài ngày chưa nghỉ ngơi tử tế, lúc này nàng cuối cùng cũng không chịu đựng nổi nữa, thân thể hơi nghiêng sang bên cạnh rồi ngã xuống đất, ghế tròn cũng bị lật ngược.
Gây ra tiếng vang lớn như vậy Lục Yến tất nhiên bị đánh thức.
Hắn mở mắt ra nhìn nàng. Chỉ thấy nàng ngã trên đất, mắt vẫn nhắm chặt.
Dáng vẻ ngây thơ, đáng thương, đáng yêu đều có đủ, đến nỗi một kẻ lạnh lùng, không quản người khác sống chết như Lục Yến cũng phải động lòng trắc ẩn.
Hắn đứng dậy đi đến bên cạnh nàng, đưa đầu ngón tay đến lay nhẹ bả vai nàng, khẽ gọi: "Dậy đi."
Nghe được thanh âm của nam nhân, Thẩm Chân lập tức giật mình tỉnh dậy. Nàng xoa nhẹ đôi mắt đỏ bừng rồi đứng dậy, "Đại, đại nhân, không biết đại nhân có việc gì?"
Lục Yến thấy nàng tràn đầy phòng bị thì cười lạnh một tiếng.
Hắn đúng là thừa hơi mới đi quan tâm nàng.
Trong lòng khó chịu tự nhiên cũng không thể có sắc mặt tốt. Hắn thấy đã nghỉ ngơi đủ nên không nói không rằng mà đi thẳng ra sân.
Lục Yến đi tới Tây Sương của Lan Nguyệt các. Cửa chưa mở mà hắn đã nghe thấy một loạt tiếng ho khan không dứt.
Vào trong phòng, hắn đi tới, cúi đầu nhìn xuống. Thẩm Hoằng cũng ngẩng đầu lên, sự phòng bị trong đôi mắt nhóc con không có nhiều khác biệt so với tỷ tỷ của nó lắm. Đôi mắt hồng hồng, vừa thấy là biết mới khóc xong.
Lục Yến không thích trẻ con, không quản đứa trẻ đó là ai, không quản nó khóc hay cười, chỉ cần là trẻ nhỏ thì hắn đều không thích.
Cho nên không chờ Thẩm Hoằng mở miệng, hắn đã gọi Dương Tông vào đưa Thẩm Hoằng đến Lan Nguyệt các.
Lục Yến nghiêng người nhìn ra phía ngoài cửa sổ, ánh mắt nghiêm nghị, sắc mặt lạnh lùng.
"Chuyện bên phường Chiêu Hành đã xử lý ổn thoả chưa?" Lục Yến hỏi.
Dương Tông hồi đáp: "Chủ tử yên tâm, chỉ mới đốt một cái tiền viện thì người của chúng ta đã dập tắt ngay. Thuộc hạ nói với bên ngoài là do đèn dầu bắt lửa, tạm thời vẫn chưa có ai hoài nghi."
Lục Yến nói: "Đêm nay gây ra động tĩnh lớn như vậy ngày mai Đằng Vương và Túc Ninh bá nhất định sẽ có động tác mới, ngươi phái người tiếp tục nhìn chằm chằm bọn họ, sáu canh giờ sau báo cáo lại cho ta."
Bạn thấy sao?