🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: 🌧️Chương 127: Động phòng hoa chúc - Hoàn chính văn

Cửa nội thất vang lên một tiếng “Kẽo kẹt” rồi mở ra, đám người Thanh Khê khom người gọi: “Lang quân.”

Lục Yến khẽ gật đầu, mấy tỳ nữ yên lặng lui ra.

Nam nhân mặc áo gấm màu đỏ sẫm thêu hoa văn cửu trọng bằng tơ vàng, đầu đội kim quan đính hạt, eo đeo thắt lưng bạch ngọc. Ánh nến bập bùng soi rõ gương mặt đỏ ửng của nam nhân khi say rượu. Thần sắc hắn tuy mỏi mệt nhưng vẫn khẽ nheo mắt tìm đến dáng hình tân nương, hết sức mê người.

Khuôn mặt này của Lục Tam Lang thật sự là ngàn tuyển, vạn tuyển mới có được.

Hắn duỗi tay kéo Thẩm Chân đứng lên, cúi đầu, hơi nóng phả ra bên tai nàng: “Phu nhân giúp ta thay y phục nào.”

Thẩm Chân bị ngữ khí ngả ngớn của hắn thiêu đến hồng thấu khuôn mặt, cánh tay trắng nõn mảnh khảnh thuần thục ôm lấy vòng eo. “Cạch” một tiếng, giúp hắn tháo mở eo phong. Những động tác này đều là hắn tự mình dạy nàng.

Thẩm Chân vô cùng tự nhiên ngẩng đầu hỏi hắn, “Chàng rốt cuộc đã uống bao nhiêu rượu thế?”

Lục Yến không đáp, khóe miệng treo ý cười, cho dù ở bên ngoài hắn đã uống một chén canh giải rượu thì khi vào phòng vẫn không thắng nổi đêm hoa chúc làm say lòng người.

Thẩm Chân tiếp tục giúp hắn thay y phục, mới cởi được một nửa, cánh tay nam nhân như kìm sắt chợt ôm chặt lấy nàng. Giây lát, yếm đỏ hình điểu ngậm hoa rơi trên mặt đất, tầm mắt cũng theo xuống mắt cá chân trơn bóng tựa ngọc.

Hai người ngựa quen đường cũ lăn lên trên giường.

Lục Yến lật người nàng lại, hôn lên tấm lưng ong, Thẩm Chân không nhịn được “Ưm” một tiếng, chọc cho Lục Yến nóng vội cắn một ngụm lên vai nàng.

Vai như tước thành, eo như thúc tố, duyên cổ tú hạng, lộ ra hạo chất.

Không có chỗ nào không khiến người ta điên cuồng.

Thẩm Chân ghé lên trên giường, thấp giọng gọi một tiếng đại nhân.

Nam nhân có hơi men say trong người nên lực tay ít nhiều mất khống chế, bàn tay theo lưng trượt xuống, "chát" một tiếng đánh lên độ cong quyến rũ của tiểu cô nương.

Cũng không nặng nhưng lại như có như không làm nhân tâm nhộn nhạo.

“Gọi ta là gì?”

Dục vọng cầu sinh dục khiến Thẩm Chân lập tức sửa miệng, “Phu quân.”

Hắn cúi đầu trông xuống, duỗi tay thăm thú.

Nhụy hoa nghiên lệ kiều nộn nào chịu nổi nghiền ép xoa nắn như thế, cự bách nở rộ, hầu kết Lục Yến trượt lên xuống, ánh mắt đen tối, thấp giọng gọi nàng, “Chân Chân.”

Khi nam nhân dùng ngữ khí như vậy gọi tên nàng không khác gì đang hỏi nàng chuẩn bị tốt chưa.

Đúng lúc này, tiểu cô nương lại bất ngờ xoay người lại.

Bốn mắt nhìn nhau, Lục Yến hỏi: “Làm sao vậy?”

Có lẽ là để nói mấy lời này ra khỏi miệng thật sự quá mức thẹn thùng, Thẩm Chân hơi làm ra vẻ, vuốt sợi tóc mai ở thái dương, “Phu quân, chàng tới gần đây một chút.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...