🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 127: 🌧️Chương 125: 16 tháng 3

Lục Yến cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc đèn hình cá chép.

Thẩm Chân cong đôi mắt, nhỏ giọng nói: “Không phải đồ mua đâu.”

Lục Yến nhướng mày, nhìn nàng hỏi: “Nàng làm?”

Tiểu cô nương gật đầu, “Có đẹp không?”

Tỳ nữ phía sau Thẩm Chân khom người lui ra.

Ánh mắt Lục Yến dời xuống, nhìn đầu ngón tay nàng hồng hồng, duỗi tay nắm lấy, theo lời nàng đáp: “Ừ, đẹp lắm.”

Trên đường bao người qua kẻ lại lại bị hắn nắm tay, Thẩm Chân lập tức chột dạ rụt về phía sau.

Lục Yến cuộn ngón trỏ gõ nhẹ lên trán nàng, “Người ta đều vội đi ngắm đèn, không ai nhìn nàng đâu.”

Không ai nhìn sao?

Đương nhiên không phải.

Sai dịch đi tuần phố nhìn Lục đại nhân mới vừa rồi còn giận không thể át, đảo mắt đã thay đổi sắc mặt đều trợn mắt há hốc mồm.

Mấy mỹ nhân ở Bình Khang phường lúc nãy còn liều mạng phất tay với Lục Yến cũng đều bĩu môi, mắng một câu trong lòng xong lại “Hừ” một tiếng.

Dương Tông đứng phía sau nhìn chủ tử nhà mình, không khỏi cảm thán, vẫn là tiểu phu nhân đạo hạnh cao thâm.

Thẩm Chân gật đầu nhìn áo khoác màu đen dài phết đất, nói với Lục Yến: “Đại nhân, áo này dài quá, ta không mặc được đâu.”

Dứt lời liền làm bộ phải cởi ra.

Lục Yến liếc nàng nói: “Tam cô nương lại muốn bị bệnh sao?”

Nhắc tới chữ “Lại”, Thẩm Chân không khỏi nghĩ tới mùa thu năm trước.

Mùa thu trước bọn họ cùng rơi xuống Khúc Giang, lúc ấy cũng không cảm thấy gì, nhưng sau khi trở về phủ nàng bắt đầu phát sốt, ho khan, chảy nước mũi. Buổi sáng dậy thì miệng đắng lưỡi khô, nói một từ đều khiến cổ họng đau đớn.

Cơn sốt dày vò nàng gần một tháng.

Nghĩ đến đây, tiểu cô nương sờ lên cổ họng mình, rồi lại rũ tay xuống.

Thật vất vả mới gặp được người thương nhớ, Lục Yến tự nhiên không muốn để nàng rời đi, hắn chỉ vào một tửu lầu, nói: “Cùng ta ăn một chút gì đó đi.”

Thẩm Chân kinh ngạc hỏi: “Đại nhân vẫn chưa dùng bữa sao?”

“Chưa kịp dùng.” Ba chữ nhưng lại có chút đáng thương khiến Thẩm Chân nghe xong không khỏi đau lòng.

Hôm nay là tết Thượng Nguyên, sinh ý của các quán rượu đều tốt hơn trông thấy, tiểu nhị chỉnh lại khăn vấn đầu, nhếch miệng cười nói: “Lục đại nhân mời vào trong, xin cứ tự nhiên.” Kinh Triệu Doãn, không có người nào không biết hắn.

Thẩm Chân bị hắn kéo vào sương phòng, Lục Yến lấy tốc độ cực nhanh chọn xong món ăn.

Mành sương phòng hạ xuống, Lục Yến duỗi tay ôm nàng, tiếp đó “Ngựa quen đường cũ” vén áo khoác nàng lên, tiếp đến là áo lót, toàn bộ lòng bàn tay đều dán lên eo thon trắng nõn của tiểu cô nương, hai người mới từ bên ngoài vào nên tay hắn vẫn lạnh vô cùng, Thẩm Chân theo bản năng “A” một tiếng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...