🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 126: 🌧️Chương 124: Quay đầu lại

Đèn lồng rực rỡ, gió nhẹ phất qua, ánh mắt Tùy Hữu An ngơ ngẩn, tay rũ hai bên sườn run rẩy, trái tim không ngừng chấn động......

Hắn từng ở trong những giấc mộng vô biên vô hạn, ở trong bóng đêm ảm đạm không ánh sáng nhìn thấy bóng dáng ấy vô số lần.

Duy chỉ có lần này là sự thật.

Hắn niệm thầm một tiếng ở trong lòng, Dao Dao.

Hốc mắt ửng đỏ.

Hầu kết hoạt động, lại niệm một tiếng......

Lần đầu gặp lại, tình cảm như ánh sáng của ngọn đuốc lan toả khắp nơi. Theo một tiếng “Tiểu Ngọc ca”, trong lòng hai người như có một dây cung bị keo căng ra rồi “Đinh” một tiếng đứt đoạn. Ký ức phủ đầy bụi như đèn kéo quân mà tới, xoay chuyển trong đầu.

Nguyên Khánh năm thứ mười hai.

Năm ấy Thẩm Dao vừa mới cập kê, Thẩm gia nữ, bách gia cầu. Một ngày, Thẩm Dao vô tình nghe được Tuyên Bình hầu nói chuyện với cha mình bằng giọng điệu trêu đùa: “Nhị cô nương mới cập kê, không biết tên hỗn tiểu tử kia của nhà ta có xứng hay không?”

Vẻ mặt Thẩm Văn Kỳ nghiêm túc nói: “Là ý của Hữu An hay là?”

Tuyên Bình hầu nói: “Hữu An và tên vũ phu là ta không giống nhau, mãn tâm mãn nhãn đều là kỳ thi vào mùa xuân năm sau, trong lòng không để tâm tới việc thành thân. Nhưng ta nghĩ nam tử nên trước thành gia sau mới lập nghiệp, Thẩm huynh, huynh thấy làm thông gia với nhà ta thế nào?”

Ngoài cửa, Thẩm Dao hạ khoé miệng, xoay người rời đi.

Không phải ý tứ của hắn, vậy tất nhiên là không được.

Ban đêm hầu phu nhân ngồi trên giường kề tai nói nhỏ với nàng, “Dao Dao, thế tử Tùy Ngọc nhà Tuyên Bình hầu với trưởng tôn Cù Tử Dương ở Lạc Dương, chính là người năm trước đã tới ở phủ chúng ta một khoảng thời gian ấy, con thích ai hơn?”

Thẩm Dao biếng nhác gác cằm lên vai mẫu thân, chớp mắt nói: “Nếu con chọn Cù Tử Dương có phải con sẽ phải gả đến Lạc Dương không?”

Hầu phu nhân gật đầu, “Đây là tự nhiên, nhưng mà về Cù gia, nhà chúng ta cũng coi như hiểu tận gốc rễ, sẽ không để con chịu ủy khuất.”

Thẩm Dao hạ khóe miệng, “Nhưng con không muốn rời khỏi Trường An, con không muốn gả xa.”

Hầu phu nhân thở dài, “Vậy...... Tiểu tử Tùy gia kia thì sao, con thấy thế nào? Mẹ thấy con với thằng nhóc đó cũng thân cận lắm mà.”

Thẩm Dao cười khanh khách nói: “Con thân cận với chàng ta khi nào chứ? Mẹ, nữ nhi mới có mười bốn thôi, sao mẹ cứ nhớ thương hôn sự của con thế? Chẳng lẽ sang năm mẹ muốn con gả chồng luôn sao? Chờ một chút được không hả mẹ? Có câu nói nói rất đúng, cơm ngon không sợ muộn.”

“Con nhìn lại bản thân đi, một cô nương mà mở miệng ra toàn nói lời gì đâu không!” Hầu phu nhân lẩm bẩm nói: “Được rồi, chờ thêm một chút cũng được, không vội.”

Kết quả câu “Chờ thêm một chút, không vội” của hầu phu nhân cứ thế từ miệng Thẩm Văn Kỳ bay tới chỗ Tuyên Bình hầu, cuối cùng rơi vào tai Tùy Ngọc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...