Chương 125: 🌧️Chương 123: Đừng quay đầu lại
Hứa Tam Nương ngước mắt nhìn lên, lập tức đối diện với Thẩm Dao.
Nàng ta dừng bước, sắc mặt dần dần trắng bệch, bỗng nhiên như nghĩ tới gì đó, nhanh chóng kéo tay Hứa Ý Thanh như muốn rời đi.
Ánh mắt Thẩm Dao càng ngày càng trầm.
Cho dù tết Thượng Nguyên không gặp phải, nàng cũng sẽ đi tìm nàng ta, bây giờ lại trùng hợp đụng phải thế này, rất tốt.
Bước chân Hứa Tam Nương vội vàng, dùng cánh tay chen vào đám người trên đường. Thẩm Dao từ phía sau lấy ra chiếc đoản cung, trước mắt bao người kéo mũi tên, kéo cung, mắt trái khép hờ, đầu ngón tay buông ra.
“Vụt” một tiếng.
Mũi tên xuyên qua sợi tóc của Hứa Tam Nương, “Đăng” một tiếng đóng chặt lên cọc gỗ trước cửa miếu Ba Tư.
Hai tròng mắt Hứa Ý Thanh trợn tròn, “Tam tỷ, chuyện gì thế này?!”
Không chỉ Hứa Ý Thanh, Thẩm Chân cũng sợ tới mức nhìn không chớp mắt, nàng thấp giọng hỏi: “Nhị tỷ, tỷ định làm gì vậy?”
Thẩm Dao nói với Miêu Khỉ và Miêu Lệ: “Nhìn Hoằng Nhi.”
Hứa Tam Nương còn muốn rời đi, Thẩm Dao đã đứng bên đường quát lớn: “Đứng lại!”
Thẩm Nhiễm và Thẩm Chân đi theo Thẩm Dao tới trước mặt Hứa Tam Nương.
Hứa Tam Nương run rẩy gọi: “Thẩm Dao.”
Thẩm Dao cười nhìn nàng ta, “Tên húy của ta một kẻ như ngươi cũng dám kêu sao?” Không cần biết nàng là công chúa thật hay là công chúa giả, phong hào Vĩnh Hòa công chúa này vẫn là thánh thượng đích thân phong.
Hứa Tam Nương thấy xung quanh nhiều người, tay nắm thành quyền, ra vẻ trấn định nói: “Điện hạ thế mà lại cầm cung đứng giữa đường, rốt cuộc người có để quan phủ vào trong mắt hay không?”
Thanh âm khe khẽ nói nhỏ lọt vào tai, Hứa Tam Nương lại liếc nhìn Thẩm Chân một cái, chậm rãi nói: “Kém chút đã quên, hôm nay là phủ Kinh Triệu chưởng tuần sáu phố, khó trách.”
Đây là đổi cách nói mà ám chỉ mọi người nghĩ tới quan hệ giữa Thẩm Chân và Lục Yến.
Thẩm Dao gằn từng chữ: “Hứa Ý Ninh, Đại tỷ của ta năm đó rơi xuống Khúc Giang là ngươi phái người đẩy đúng không?”
Hứa Tam Nương theo bản năng phủ nhận: “Điều này không có quan hệ gì với ta.”
Thẩm Dao lại nói: “Vậy ngươi tự mình đưa nữ thông dịch đến hầu phủ thì sao?”
Ánh mắt Hứa Tam Nương lảng tránh: “Ta không biết điện hạ đang nói gì.”
Thẩm Dao cười nhạo một tiếng, lần thứ hai kéo cung, hướng mũi tên lạnh băng thẳng vào giữa trán Hứa Tam Nương. Giống như rất nhiều năm trước trên thảo nguyên, Lai Mạn nhắm mũi tên vào giữa trán nàng vậy.
Trái tim Hứa Tam Nương đập bịch bịch, nhưng lại nhận định Thẩm Dao không dám động thủ, tiếp tục giương cổ nói: “Muốn ghép tội thì sợ gì không có lí do, Vĩnh Hòa công chúa muốn mạng của ta thì cứ việc lấy đi.”
Bạn thấy sao?