🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 14: Chương 14

Tôi thì không sao, chỉ bị bầm tím vài chỗ, đau nhất là ngón cái tay trái không có chút sức nào.

Đến ngày thứ ba nằm viện, anh có thể ăn được cháo loãng.

Tôi nhờ người nấu cháo thanh đạm rồi tự tay đút cho anh ăn.

Trình Nghiễn Xuyên nhìn tôi lóng ngóng bón từng muỗng, không nhịn được cười:

“Chủ tịch Chu có tiền như vậy, cần gì phải tự tay làm, thuê người là được rồi mà.”

…Không ngờ người này lại còn so đo vụ bị tôi từ chối trước đó.

Nhìn đôi môi tái nhợt của anh, tôi không nỡ buông lời châm chọc. Chỉ đành nhẹ nhàng dỗ dành:

“Người khác làm sao tôi yên tâm được?”

“Có gì mà không yên tâm, đừng nhầm lẫn giữa ân nghĩa và tình cảm. Em còn chưa có bạn trai, coi chừng bạn trai tương lai không thích cho đấy.”

“Ừ ha…”

“Em!”

Anh quay đầu đi, không thèm nhìn tôi nữa.

Tôi đặt thìa xuống, đưa tay nhéo tai anh:

“Chính vì vậy, em đã hỏi kỹ bản thân rồi. Không thể chỉ là biết ơn… Chính vì quá thích, nên mới không dám tùy tiện quyết định.”

Chiếc tai nằm giữa đầu ngón tay tôi dần dần đỏ lên, nóng bừng.

Anh vẫn chưa quay đầu lại.

Tôi cúi người sát hơn, hôn lên tai anh một cái, rồi hôn tiếp cằm anh.

Anh kinh ngạc quay lại nhìn tôi, tôi lại hôn lên môi anh.

“Trình Nghiễn Xuyên, cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh vì đã sống sót.”

“Cảm ơn anh vì đã luôn luôn bước về phía em.”

Tạ Yến Lễ bị xử tù tổng cộng hai mươi năm, tội chồng tội.

Ngoại trừ Kỷ Tang Ninh từng trùm khăn che mặt đến thăm hắn, chẳng còn ai bận tâm đến số phận hắn nữa.

Hắn có luật pháp trừng trị. Còn chúng tôi, phải sống tiếp.

Đời người không nên tự nhốt mình trong những nhà tù do chính mình dựng nên.

Tôi cắt đứt toàn bộ với quá khứ, không còn muốn nhớ về những điều tồi tệ hay cố khiến bản thân sắc bén, điên loạn thêm nữa.

Về chuyện của bố mẹ, tôi giao hết cho các tổ chức chuyên trách.

Mỗi tháng có người gửi tiền sinh hoạt cho họ, tôi không còn tiếp xúc trực tiếp.

Không ngờ rằng, đời này, tôi lần đầu tiên nhận được lời xin lỗi từ mẹ.

Bà ấy điên cuồng tìm tôi, tốn rất nhiều thời gian mới biết tôi học đại học ở đâu.

Bà sốt ruột muốn gặp, nhưng khi đến nơi thì tôi và Trình Nghiễn Xuyên đã rời Bắc Kinh.

Anh ra nước ngoài học tiếp, tôi cũng nhân tiện sang đó xử lý việc kinh doanh và thay đổi môi trường.

Mẹ tôi tìm hết mọi cách, thậm chí liên lạc cả Trần Khê.

Nghe Trần Khê kể, mẹ tôi trở nên rất kỳ lạ, cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi:

“Chỉ Y… vẫn còn sống chứ?”

Bà ấy nói, chỉ muốn nhìn tôi một lần, chỉ một lần thôi.

Tôi không đồng ý gặp.

Chỉ nhờ người chuyển lời:

“Mạng của mẹ, kiếp trước con đã trả. Kiếp này, không cần gặp lại nữa.”

Tôi không rõ chuyện sau đó như thế nào, chỉ biết bà đã đuổi Kỷ Tang Ninh ra khỏi nhà.

Bà viết rất nhiều thư gửi cho tôi, nhưng không có địa chỉ.

Muộn rồi. Không còn quan trọng nữa.

Tôi sẽ không bao giờ ngoái đầu nhìn lại nữa.

Có lẽ vì tâm trạng dạo gần đây thay đổi quá nhanh, tôi mơ một giấc mơ rất dài vào một đêm nọ.

Tôi mơ thấy, ở kiếp trước sau khi tôi c.h.ế.t Trình Nghiễn Xuyên phát điên.

Anh bắt cóc và giam giữ Tạ Yến Lễ.

Một thư sinh ôn hòa, từng bước trở thành ác quỷ, từng nhát, từng nhát… tra tấn nhưng không g.i.ế.c anh ta.

Cho đến khi cảnh sát tìm được họ.

Cuối cùng, Tạ Yến Lễ bị kết án ngộ sát, vào tù.

Còn Trình Nghiễn Xuyên thì bị phạt tù vì cố ý gây thương tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong tù, anh đã nhiều lần cố tự tử.

Cho đến khi thầy hướng dẫn của anh tìm được một cách: chế tạo cỗ máy thời gian.

Lúc đó anh mới có ý chí sống lại.

Trong mơ, tôi như ở bên anh suốt một khoảng thời gian rất dài.

Trình Nghiễn Xuyên mất hai mươi năm mà vẫn không thành công.

Khi về già, anh bắt đầu tin vào thần linh, hy vọng có phép màu cho chúng tôi một cơ hội.

Anh bất lực.

Cho đến một lần đi công tác, anh gặp một ông đạo sĩ.

Người đó bảo:

“Muốn tích phúc, phải hành thiện. Hãy làm những việc có công đức nhân danh người con yêu.”

Từ đó, anh không nghiên cứu cỗ máy thời gian nữa, mà dồn hết tâm huyết vào sáng chế khác.

Anh dùng tiền từ bản quyền các phát minh ấy, đem quyên góp từ thiện bằng tên tôi.

Trước khi chết, anh dường như thấy tôi, nhẹ giọng nói:

“Chu Chỉ Y… Anh đã làm tất cả những gì anh có thể. Nhưng trên đời… dường như không có thuốc hối hận.”

Tôi bừng tỉnh.

Quay đầu lại nhìn người bên cạnh đang ngủ say.

Chỉ thấy lòng mình trống rỗng…

Anh thật sự cố chấp đến thế sao?

Tôi… có gì tốt đâu chứ?

Trình Nghiễn Xuyên vĩnh viễn sẽ không nói cho Chu Chỉ Y biết thật ra anh thích cô còn sớm hơn cả những gì cô tưởng.

Hồi đó, ba anh vừa mới mất.

Gia cảnh sa sút, anh theo mẹ về quê ngoại ở một làng khác chơi.

Lúc đi ngang qua nhà cô, thấy cây đào trong sân trĩu quả, từng trái đỏ au, to tròn.

Anh đứng đó thêm chút nữa thì sợ người ta chê cười, đành vội vã rảo bước.

Không ngờ bị một giọng con gái gọi lại:

“Ê! Cậu là cháu ngoại bà Hoa đúng không? Mình là Chu Chỉ Y. Cậu có thể giúp mình hái vài quả đào được không? Mình mời cậu ăn đào!”

Anh nghe vậy, lòng vui như mở hội, lập tức trèo lên cây, hái cho cô cả đống đào.

Cô vào nhà, mang ra mấy cái túi nilon, nhét cho anh đầy cả một túi to.

Lúc rời đi, anh vô tình liếc vào gian chính nhà cô thấy một chậu đầy những trái đào đỏ au.

Quả đào hôm đó, là đào ngon nhất anh từng ăn trong đời.

Sau này, bà ngoại bị bệnh nặng.

Anh và mẹ biết tin thì đã muộn.

Vừa vào nhà, trên bàn còn bày mâm cơm nóng toàn là thức ăn cô bé ấy nấu và mang sang mỗi ngày.

Cô không hề thấy việc đó có gì to tát.

Cô luôn cười tươi như nắng, như một mặt trời nhỏ.

Mãi sau này, anh mới biết: cuộc sống của cô không hề tươi sáng như vẻ bề ngoài.

Lên cấp ba, mẹ anh có việc làm ổn định hơn, anh đi dạy thêm để đỡ đần gia đình.

Một phần khác là vì… suốt một học kỳ, anh chưa từng thấy trong khay cơm của cô có thịt.

Anh muốn hỏi lý do, nhưng lại sợ làm phiền.

Cuối cùng, chỉ biết dùng cách dùng tiền để giúp cô.

Anh tưởng bản thân mình không cầu gì cả.

Thế mà, đến khi Tạ Yến Lễ lợi dụng điều đó để theo đuổi cô.

Chưa bao giờ anh cảm thấy giận dữ đến thế.

Nhưng… thích, có thể cưỡng cầu được sao?

Chẳng lẽ, anh lại lấy lòng tốt đổi lấy tình cảm?

Cô luôn rạch ròi như thế.

Giải mấy bài toán thôi, cũng gửi cả túi đào để cảm ơn.

Anh bổng nhớ đến:

Những quả đào cô đưa cho anh ấy sao lại chua xót đến thế.

(Toàn văn hoàn)

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
Full
452
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu

Giữa một thế giới đầy mưu mô và những âm mưu chính trị, “Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu” mở ra một hành trình rực rỡ của tình yêu và sự tái sinh. Thẩm Xu, cô gái xinh đẹp với dung mạo như hoa đào, lớn lên trong sự che chở của […]
5.0 224 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
243
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Full
150
Đô Thị · Đang thịnh hành

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Trong thế giới của hào môn, nơi tình yêu và mưu mô sắc bén đan xen, “Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên” mở ra một hành trình đầy chao đảo của Lục Nhiên – một thiếu gia bị lãng quên. Ngay từ những năm tháng đầu đời, Lục Nhiên đã phải chịu đựng […]
0.0 147 Chương
Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
240
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Full
272
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thực sự, Tô Du – một người phụ nữ 37 tuổi, đã quyết định nhận nuôi một đứa trẻ để bù đắp cho nỗi cô đơn trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, định mệnh đã bất ngờ đổ ập xuống khi cô gặp tai nạn và linh […]
0.0 278 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
330
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...