🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Chương 100

Hoa Quả Thôn không lớn, người bên này vừa đi bao tin, La Bàn Nhi đã đi cà kheo tới. Bộ đồ đen che không thấy mặt, nhưng bước chân sững lại cũng đã cho thấy sự khiếp sợ của hắn.

Hắn ở Hoa Quả thôn xuôi chèo mát mái xưng vương xưng bá nhiều năm. Bản lãnh thì hắn không có, đa số đều giả thần giả quỷ, tuy nhiên mấy chuyện giả quỷ này chưa từng bị phơi bày.

Giờ Liên Dụ vừa đến đây đã bóc trần hết thảy, hắn hận, lại càng bất an. Lúc thôn dân giận dữ nhìn mình, hắn mạnh miệng:

“Ai biết người trong vạc kia có phải thuộc hạ của ta không, không chừng lột thêm lớp da nữa lại thành người của ngươi đó, ngươi đừng quên, hàng đầu đang náo loạn trong thôn, mà hàng đầu này chỉ có mình ta trừ được thôi”.

Thôn dân lại đưa mắt nhìn nhau.

“Giờ các ngươi muốn tạo phản à, không tin ta thì chết, còn tên Thiên tôn kia rõ ràng là người của triều đình, chuyện Đại Tế Ti năm đó c.h.ế.t như thế nào các ngươi quên rồi à, là người triều đình giết, còn mấy con quỷ hành hạ các ngươi hằng đêm không thể say giấc cũng là do tên quan đang ngồi trước mặt các người đó”.

Thực ra, tiếng tăm của La Bàn Nhi trong thôn đa số là do thôn dân sợ hắn lạm quyền. Bởi vì sợ quỷ, bởi vì sợ cho nên mới cung phụng hắn. Cứ thế, không tin cũng thành tin. Ai mà không mong mình có ngày tốt lành chứ.

Hắn vừa dụ dỗ đe dọa, cuối cùng vẫn có một số người kích động đứng về phía hắn, tuy là không nhiều nhưng có còn hơn không. Nhưng Liên Dụ căn bản không quan tâm, bảo tôi tớ lấy quan ấn tới, vừa v**t v* vừa lơ đãng nói: “Đúng, ta là quan không nhỏ đâu, còn có cấm vệ, ai không nghe ta ta g.i.ế.c hết”.

Sau đó nghĩ nghĩ lại chống cằm thêm một câu:

“Ta là Liên Dụ.”

Hai chữ Liên Dụ ở kinh thành danh tiếng vô cùng xấu, dân chúng ai cũng sợ hắn, họ thấy hắn là người không biết tốt xấu, chỉ dựa hơi gia đình quyền cao chức trọng. Quan lại cũng sợ hắn, bởi vì chỉ cần chọc giận hắn, họ sẽ bị đùa sống dở c.h.ế.t dở.

Giờ nhị thế tổ đến đất Nhạn Nam, tự nhận muốn g.i.ế.c bọn họ, nhưng người dân lại phản ứng khác hẳn với dân kinh thành.

Cung lão gia nghe xong thì ngơ ngẩn một lúc, run rẩy chống quải trượng tới, cẩn thận nhìn quan ấn kia, càng nhìn rõ ràng rồi thì đôi mắt càng thấm ướt, cuối cùng là khóc.

Ông nói với Liên Dụ:

“Ngài đúng là hộ bộ thượng thư Liên đại nhân, Liên Dụ sao? Hai năm trước, ở Nhạn Nam lũ lụt hoành hành, nhờ ngài can gián trong triều mới giúp chúng ta thoát khỏi nguy nan, còn vì thế mà bị cấm túc. Nếu không phải nhờ lời khuyên can của ngài, dân Nhạn Nam chúng ta đã c.h.ế.t đói hết rồi. Liên đại nhân, xin ngài cho lão già này lạy một lạy.”

Mọi người phía dưới cũng cùng dập đầu theo Cung lão gia, vừa mở miệng hô to: “Khấu tạ Liên đại nhân, dân Nhạn Nam chúng ta nhờ có ngài mới sống được đến hôm nay, trong lòng chúng ta luôn ghi nhớ ân tình này của ngài.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta chỉ hận không thể lên kinh tạ ơn ngài, kinh thành xa Nhạn Nam quá, giờ ngài lại đích thân đến đây.”

“Tạ Liên đại nhân ân cứu mạng a.”

Liên Dụ cũng bị dọa cho sợ hãi, từ lâu hắn đã quên mình ở Nhạn Nam lại có thanh danh tốt đến thế.

Mắt thấy những người kia tiếp tục quỳ lạy mình, hắn nhíu lông mày nhìn về Phương Uyển Chi bên kia, hiếm khi luống cuống. Hắn đang định hù dọa họ mà.

Phương đại cô nương cắn môi, tự nhiên lại thấy tên này ngốc vô cùng, nàng kéo tay áo hắn nói:

“Còn không mau mời mọi người đứng lên.”

Hắn cũng rất nghe lời:

TBC

“À, tất cả đứng lên đi.”

Hắn không quen được người ta tung hô thế nào chút nào.

Trên đỉnh đầu lại lóe sáng hào quang ân nhân cứu mạng, hình thượng Liên Thiên Tôn bắt đầu rực rỡ hẳn lên. Dân chúng Hoa Quả thôn hơn phân nửa đều theo Liên Dụ xuống núi, để lại mấy người vẫn còn khổ sở chờ Thiêu Thần cứu rỗi. Nói trắng ra là khá ngu muội.

Cuối cùng Liên Dụ cũng không đuổi tận g.i.ế.c tuyệt La Bàn Nhi, không muốn bức đối phương đến bước đường cùng, thậm chí ngay cả cấm vệ cũng không để lại một ai. Mà đương nhiên không phải chỉ một mình La Bàn Nhi, còn cả Thiên tôn sau lưng hắn.

Ngũ độc cổ độc có thật sự như trong sách thuật hay không, cả kí chủ và thôn dân đều phải chôn cùng nhau. Tạm thời hắn không thể mạo hiểm như vậy.

Bao nhiêu người cùng nhau xuống núi, giống như một đội quân nhỏ.

Buổi chiều Liên Dụ xếp đặt một bữa tiệc dưới chân núi, xem như là để an ủi người dân đã xuống đây.

Trong bữa tiệc hắn để Lưu Lăng ngồi ghế chủ vị, còn mình ngồi xuống kế bên Phương Uyển Chi, trong lúc nâng ly cạn chén, cũng không thể không nói mấy lời khách sáo. Người ngoài gắp thức ăn cho hắn thì hắn ăn, kính rượu thì hắn uống, đối với sự nhiệt tình của các thôn dân, hắn vẫn không thể tự nhiên được.

Hắn nghĩ mình vẫn thích hợp làm gian thần hơn.

Rượu qua ba tuần, hắn hỏi Cung lão gia: “Ông có biết mộ phần ban đầu của Đại Tế Ti ở nơi nào không?”

Cung lão gia gật đầu: “Ta biết, ở trên Tiểu Lan sơn đằng sau trấn Nhạn Nam. Nghe nói tổ tông Đại Tế Ti đều chôn cất ở đó, có phong thủy rất tốt”.

Liên Dụ liền gật đầu, không hỏi nữa.

Ngược lại, Bạch Yến Trầm siết chặt đôi đũa trong tay, sững người một lúc mới rót chén rượu kính Liên Dụ, mặt cười hỏi:

“Đại nhân tìm mộ phần Đại Tế Ti làm gì vậy? Hạ quan nghe nói chỗ kia giờ cỏ dại mọc cao, đi vào dễ lạc đường, Tiểu Lan sơn cũng là nơi tà môn lắm”.

“Ồ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...